• Welcome to IceCream!!!

    Ice Cream

    Myself

  • Vài lời nhắn nhủ!!!

    Chào mừng các bạn đến với "Góc của Ice"! Ice làm góc này vì sự nghiệp "Hóng là đam mê, BT là sở thích". Truyện của Ice dịch chưa hề xin phép hay có bản quyền gì của tác giả. Dịch chỉ vì thích và học thêm từ vựng, k có ý định gì khác, văn vẻ cũng k hay ho cho lắm, mong mọi người đọc và góp ý cho Ice nhé! Chúc các bạn vui vẻ ^_^
  • Bài viết mới

  • Danh mục

Bảo vệ: Thời gian sẽ làm nhạt nhòa mọi thứ…

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

Not For Sale _ Chap 8

Chương 8

Chuyển ngữ: Icecream0806

Họ nằm dài trên giường, hơi thở dồn dập, làn da bóng lên vì mồ hôi, thân thể cường tráng của Lucas nằm trên Caroline.

Chầm chậm, khi cao trào qua đi…

Cô thở dài, nghiêng đầu và hôn lên vai của anh. Anh gầm gừ câu gì đó mà cô không thể hiểu, nhưng như thế cũng đủ để hiểu điều này. Rằng cô đang ở đây cùng anh, nằm cùng anh, cảm nhận được nhịp tim của anh trên lồng ngực của cô, sức nặng của cơ thể anh đang đè xuống cô trên lớp drap giường bằng vải lanh mát lạnh này.

Anh hôn lên thái dương của cô. Vuốt ve dọc chiều dài cơ thể cô, ngón tay anh trượt ngang qua núm vú nhỏ, rồi đến chỗ quanh co nơi hông của cô.

“Anh quá nặng để đè lên em thế này,” anh thì thầm, và cô đáp lại bằng cách đặt tay mình lên phần sống lưng bằng phẳng của anh. Cảm giác anh đè lên cô, ấm áp, nặng nề và nam tính thật là tuyệt vời. Cô không muốn anh rời đi, không muốn ai trong họ di chuyển, không phải trong giây phút này hay bất cứ lúc nào khác.

Tuy nhiên, sau một vài phút, anh lại ngẩng đầu, lướt nhẹ môi mình trên môi cô và lăn người về một bên.

“Đừng,” cô khe khẽ nói, và anh chuồi cánh tay mình bên dưới đôi vai cô, kéo cô sát vào người anh.

“Anh không đi đâu hết,” anh dịu dàng, và cô xoay người về phía anh, cụng mặt mình vào người anh, mũi cô chạm vào phần giữa vai và cánh tay anh. Cô yêu mùi vị của anh ở đó, mùi vị trần tục của giống đực.

“Vừa rồi,” anh nói, “vừa rồi…”

“Vâng,” cô đáp, “Dĩ nhiên là thế.”

Anh cười khẽ và đặt một nụ hôn lên mái tóc rối bời của cô.

“Anh chỉ muốn xin lỗi vì anh đã làm quá nhanh, nhưng…”

“Anh hoàn hảo lắm.”

“Chúng ta đều hoàn hảo,” anh nói. “Hoàn hảo dành cho nhau.”

Tim cô vang lên một điệu vũ nho nhỏ. Cô nghiêng đầu và nhìn vào gương mặt anh. Thật là một khuôn mặt xinh đẹp và gợi cảm. Cô muốn nói với anh điều đó nhưng cô biết anh không phải là người đàn ông muốn ví mình với tính từ “xinh đẹp”.

Cô mỉm cười. Anh cười với cô và hôn cô với sự âu yếm dịu dàng đến mức cổ họng cô như thít lại.

“Em yêu?” Giọng anh mềm đi. “Nghiêm túc nhé. Em thật sự ổn chứ?”

“Vâng.”

“Bởi vì… Thật sự anh biết là vừa rồi quá nhanh…”

“Lucas. Nó thật tuyệt vời. Đó là tất cả những gì em… em…”

Anh lại lăn mình, nằm sấp lại, một cánh tay của anh gác ngang qua người cô, mắt anh chăm chú nhìn vào cô.

“Đó là tất cả gì với em?”

Caroline cảm thấy mặt mình nóng rực. “Là tất cả những gì em đã mơ thấy từ… từ…”

“Từ đêm hôm đó.”

Cô gật đầu. “Vâng.”

Anh không nói gì trong một phút dài rồi anh vẽ theo đường viền môi của cô bằng đầu ngón tay trỏ của mình.

“Vậy sao em lại chạy trốn anh?”

“Em không bỏ chạy. Em đi về.”

“Em đã bỏ chạy, Caroline. Giữa đêm. Không để lại cho anh số điện thoại. Không có một thứ gì ngoài những ký ức mà anh không thể bôi xoá được.”

Cô đặt tay mình lên má anh, cảm nhận sự thô ráp của lớp râu trên mặt anh. Anh nghiêng mặt và hôn lên lòng bàn tay cô.

“Em đã đem ký ức đi cùng mình,” cô khẽ nói.

 Câu nói đó làm cho anh mỉm cười. “Thế sao?”

Cô yêu câu nói đơn giản “Thế sao” đó, nó chứa đầy sự ngạo mạn dù cô không thích đàn ông quá kiêu căng. Mẹ của cô đã là một trò hề cho mẫu người như thế, nhưng cô thì không.

Nhưng Lucas thì khác.

Ngạo mạn là một phần trong anh. Nó là một hành động để ghi dấu ấn vào người khác, nó là sự tự tin vào bản thân một cách nguyên thuỷ nhất, rất nam tính, rất lôi cuốn.

Quyến rũ không cưỡng lại được.

“Em sẽ không chạy trốn được nữa.”

Cô nhìn vào mắt anh. Nó thăm thẳm như cô chưa bao giờ nhìn thấy, và nóng bỏng đến mức hơi thở cô trở nên nhanh hơn. Cơ thể anh đang khiêu khích cơ thể cô.

Hơi nóng đang trôi đi trong huyết quản của cô.

“Không ư?” cô thì thào.

“Không,” anh đáp.

Anh nói đúng. Cô sẽ không đi đâu hết. Không phải tối nay. Ngày mai sẽ đến sớm với đầy đủ các lý do để rời đi nhưng bây giờ thì… bây giờ, chỉ có những thứ này thôi… Miệng của Lucas trên môi cô. Anh nếm lấy lưỡi của cô. Tay anh trên ngực cô, chân anh ở giữa hai đùi của cô.

Caroline mỉm cười.

“Và anh làm thế nào để ngăn được em?” cô thì thầm.

Anh cười sâu từ trong cổ họng. Kéo chân của cô lên, đặt nó lên trên hông của mình. Trêu đùa cô với vật nam tính nóng bỏng vừa mới được khiêu dậy của anh, chà xát vào nơi đã ẩm ướt của cô đến tận khi cô van nài.

“Lucas.”

“Caroline.”

Bất kể anh đang làm gì với cô, bất kể sự tra tấn tuyệt vời này, cô quyết định sẽ đáp lại sự trêu đùa của anh bằng tất cả những gì cô có.

“Lucas,” cô nói, “anh có nghĩ anh đang làm là đủ để… đủ để…”

Cô thở hổn hển khi anh thúc vào trong cô.

“Anh không biết,” anh nói, sự thô lỗ trong giọng nói của anh đang chống lại vẻ vô tội của lời nói. “Thế này à?”

“Không,” cô thốt lên và ngưng bặt lại khi anh thúc vào cô lần nữa. Không quá sâu. Chúa ơi, còn lâu mới gọi là sâu. “Không,” cô lặp lại nhưng lúc này lại như một tiếng van vỉ.

“Bởi vì nếu nó không…”

Anh công kích mạnh hơn. Sâu hơn. Caroline cong người như cánh cung hưởng thụ nó.

“Em thích không?” anh hổn hển hỏi.

“Có.” Cô ôm khuôn mặt anh trong đôi tay mình. “Có, ôi… em thích!”

“Tốt. Vì anh cũng thích. Anh yêu nó. Cảm giác em hoàn toàn bao xung quanh anh. Mở rộng cho anh. Căng ra vì anh.”

“Làm ơn đi,” cô thì thào. “Lucas, làm ơn đi…”

Anh gầm gừ, đi vào sâu hơn, chìm ngập vào trong cô cho đến khi không còn phân biệt đâu là anh, đâu là cô, không có điểm bắt đầu và không điểm kết thúc.

Và mang cô đi cùng anh… đến thiên đàng.

Con mèo đánh thức cô dậy.

“Meooo,” nó kêu lên, với chất giọng mỏng manh đến kinh ngạc của một kẻ từng là nhà vô địch kiêu ngạo của hàng ngàn trận đánh nơi hang cùng ngõ hẻm – nhưng cũng có lẽ do sự hiểu biết của nàng về những gã ngạo mạn và dẻo dai ít hơn nàng nghĩ.

Có lẽ một vài người trong số họ mang những nét đặc trưng đó như một tấm khiên và chỉ có một số ít người mới có thể nhìn qua nó.

“Meoooo,” con mèo lại kêu lên, và Caroline thở dài.

Oliver… cô đã đặt tên con mèo giống như một câu chuyện buồn của Dicken về một cậu bé nhỏ sắp chết đói và bị đối xử tàn bạo (Tác phẩm Oliver Twist of Charles Dickens – Nếu bạn nào chưa đọc thì nên đọc, cảm động đến rơi nước mắt.) – Triết lý nửa đêm chẳng có nghĩa lý gì khi có một vấn đề cần được giải quyết tức khắc, mà vấn đề của Oliver chắc chắn là cái đĩa thức ăn rỗng không.

Cô thả chân xuống, đụng vào chiếc tai bù xù và ve vuốt nó.

“Được rồi,” cô thì thầm, “tao tới đây.”

Lucas đang nằm ngủ cạnh cô, cánh tay anh cuộn quanh vai cô. Chầm chậm, nhẹ nhàng, cô thoát khỏi anh. Anh cựa người, lầm bầm gì đó bằng tiếng Bồ Đào Nha – cuối cùng cô cũng hiểu ngôn ngữ đôi khi anh hay nói không phải là tiếng Tây Ban Nha mà là thứ tiếng gần gần với nó – và cô đứng im, sợ đánh thức anh dậy.

Đó cũng là hành động của đêm đầu tiên đó. Thức dậy giữa đêm tối, với nỗi lo sợ sẽ đánh thức anh, nhưng lúc này khác hẳn. Cô không lo lắng về việc anh thức dậy vào lúc này, đơn giản cô muốn anh ngủ thêm một chút. Cho dù cô vẫn còn cảm giác bần thần khi thấy mình trên giường ngủ của anh.

Ổn thôi.

Cô. Ở một chừng mực nào đó. Ngủ với anh lần nữa – không phải là điều cuối cùng mà cô hình dung mình sẽ làm. Không phải là cô chưa từng nghĩ đến nó. Nghĩ về anh. Về cảm giác anh đã tạo ra cho cô…

Nhưng cô và anh đến từ hai thế giới khác nhau. Hai thế giới đó cắt nhau bởi sự tình cờ của số phận. Và rồi, khi số phận lại mang hai người họ đến với nhau, vì công việc của Dani, Lucas đã rất tức giận, lạnh lùng với cô, đối xử với cô như thể cô đã gây ra chuyện gì đó sai lầm đến mức không thể nói ra được. Vâng, cô đã chuồn khỏi giường của anh vào đêm đầu tiên đó nhưng chắc chắn không chỉ có thế.

“Meooo, grừm, meooo,” con mèo kêu lên với vẻ mất kiên nhẫn trông thấy, và Caroline đứng dậy, với lấy tấm lụa bị vứt ở cuối chân giường, quấn quanh người thành tấm xà-rông và bước nhè nhẹ bằng chân trần ra khỏi phòng ngủ.

Con mèo xoắn xít quanh mắt cá chân nàng khi bước xuống cầu thang. Có đủ ánh đèn để cô biết mình cần đến chỗ nào và nhớ rõ chỗ chiếc ly thuỷ tinh bị vỡ trong bếp để tránh nó kịp thời.

Oliver cũng tránh được nó, nhưng bằng cách nhón chân đi xuyên qua qua chỗ mảnh vỡ đó. Nó nhảy phốc lên trên chiếc ghế con và ngồi lại trên mặt bàn bếp bằng đá trắng, cái đuôi cuộn quanh chân và nhìn Caroline với cặp mắt hình trái hạnh đào vẻ đầy cách thích thú.

Điều quan trọng cần làm trước nhất, cô nghĩ, chính là tìm ra vật cần dùng, là một đồ hốt rác và một cây chổi, rồi cẩn thận gom sạch các mảnh thuỷ tinh và vứt nó vào thùng rác.

“Giờ thì mày không bị cắt chân nữa rồi,” cô nói với con mèo, nó trả lời bằng cách nâng móng vuốt lên và liếm láp.

Cô xem đĩa thức ăn của Oliver. Chén nước vẫn còn đầy nhưng cô đổ nó đi, rửa sạch và đổ đầy nước lại. Đúng như cô nghĩ, đĩa thức ăn hết sạch.

“Tao xin lỗi nhé cưng,” cô nói với vẻ hối lỗi.

Cô cũng rửa nó, sấy khô và đổ Kitty Krunchies đầy vào chén.

“Meooo…” con mèo kêu lên một cách lịch sự rồi ngáp.

Caroline mỉm cười và ôm lấy nó. “Mày có thấy cô đơn phải không? vì vậy nên mới đánh thức tao dậy?”

Con mèo rên ư ử  và nhắm mắt lại. Caroline hôn lên đỉnh đầu nó, bước nhẹ ra khỏi bếp vào phòng khách và ngồi chìm sâu ở bộ sofa trong góc phòng – thứ mà cô chắc chắn nó đáng giá hơn tất cả tài sản của mình.

“Ổn rồi,” cô nhẹ nhàng nói. “Mày có tao rồi. Không cảm thấy cô đơn nữa đâu.”

Con mèo dường như trở nặng. Nó ư ư chậm hơn. Nó đang ngủ, tin cậy trong vòng tay cô.

Caroline ngả đầu ra sau.

Đó cũng là cảnh cô đã thiếp đi trong vòng tay của Lucas vào đêm đầu tiên ấy. Họ đã làm tình với nhau hai lần và anh ôm siết lấy cô và cô đã cảm thấy một cảm xúc, một trạng thái, cho dù bạn có gọi là gì thì cô cũng chưa bao giờ cảm nhận được nó trước đây.

Cô cảm thấy an toàn.

Thật là lạ lùng với một người phụ nữ đã trưởng thành như cô, nhưng không cách nào lý giải được. Chính vì thế nên nàng đã thiếp đi trên một chiếc giường xa lạ, trong vòng tay một người đàn ông xa lạ… cho đến khi tỉnh giấc và nhận ra rằng mình đã làm tình với một người không quen…

Caroline nhắm mắt.

Lucas nói đúng. Cô đã chạy trốn. Thực tế làm cô cảm thấy xấu hổ quá sức chịu đựng.

Giờ cô lại làm nó một lần nữa, lên giường với anh cho dù anh lúc này đã hơn người lạ một chút, một người lạ làm cho cô bối rối không chỉ với từng lời nói, cơn thịnh nộ ở nhà Dani, rồi lại đến cứu giúp cô, làm dịu đi nỗi kinh hoàng của cô.

Sự lạnh lẽo như thấm vào tận xương tuỷ.

Sau cùng thì cô có phải là con gái của mẹ mình hay không?

Cô đã chôn vùi ký ức ấy nhiều năm nay và bây giờ nó lại cuồn cuộn tuôn trào trong cô. Mẹ ở trong căn nhà nhỏ ở không xa thị trấn, một người đàn ông mới ở cùng với bà. Mẹ, bừng sáng và hạnh phúc và phấn khởi…

Và, vài tuần hoặc vài tháng trôi qua, những dấu hiệu quen thuộc cho thấy sự việc đang đi theo cái guồng của nó. Đối với người đàn ông đó, chứ không phải cho mẹ cô. Hoàng tử quyến rũ của mẹ sẽ ghé thăm ít thường xuyên hơn. Ông ta sẽ ít gọi điện hơn. Ông ta có vô số lời xin lỗi khi mẹ mời ông ta đến dùng bữa tối.

Điều tốt đẹp duy nhất cho những thời gian như thế, dù chỉ là rất ngắn, đó là Caroline sẽ có mẹ cho riêng mình; cô không cần phải giả vờ thích xem tivi khi mẹ và tình yêu hiện tại của đời bà đi chơi, hay tệ hơn là biến mất trong phòng ngủ của mẹ.

Nó cứ thế. Cho đến khi mỗi câu chuyện đều đi đến cái kết có thể nhìn thấy trước được, chỉ có mẹ cô là người bị huỷ hoại, bị sốc và cảm thấy mình như người bị bỏ đi. Không phải Caroline. Cô đã có thể nhìn thấy các dấu hiệu đó từ khi lên 8 hay 9 gì đó.

Nếu không có thêm gì nữa, trưởng thành theo cách thức như thế, hẳn cô sẽ học được những thứ có giá trị.

Bạn không nên dính dáng đến một gã mà hắn nghĩ hắn là chủ nhân của thế giới này. Bạn đừng coi tình dục là bình thường. Và dĩ nhiên bạn đừng hiến dâng trọn thân mình cho một gã đàn ông. Đừng bao giờ. Đủ tệ khi cho đi thân thể của mình, nhưng còn tệ hơn thế nếu cho đi cả trái tim và tâm hồn của bạn.

Cô hít một hơi dài.

Ổn thôi. Vẫn còn 1 điều sót lại trong 3 điều trên, vẫn không tệ lắm.

Cô đang dính dấp cùng một người đàn ông cao ngạo. Cũng có thể nói cô coi tình dục là chuyện bình thường. Nhưng cô hoàn toàn không, chắc chắn không bao giờ dâng thêm gì cho Lucas ngoài trừ thân thể này.

Trái tim cô, tâm hồn cô vẫn an toàn. Hoàn toàn an toàn…

“Caroline?”

Một ngọn đèn bật sáng. Mắt Caroline vụt mở. Con mèo rít lên, phòng ra khỏi lòng cô và bỏ chạy.

“Em yêu? Em đang làm gì vậy, ngồi một mình trong bóng tối sao?”

Lucas đứng giữa phòng khách, cả người chỉ mặc mỗi chiếc quần bông, mái tóc đen rối bù, mặt anh sa sầm bởi những cọng râu mọc lởm chởm do chưa cạo mà cô đã từng cảm thấy nó rất quyến rũ dưới những ngón tay mình.

Tim cô đánh uỵch một tiếng.

Anh ấy quá đẹp. Còn hơn cả đẹp. Chỉ cần nhìn thấy anh thì các suy nghĩ bấn loạn trong cô chạy mất, chỉ làm cô nghĩ đến duy nhất một điều là sự thích thú khi được ở trong vòng tay anh.

“Anh nghĩ em lại bỏ anh đi,” anh nói, bước đến bên cô. Anh cúi đầu và hôn cô, đôi môi anh hung hăng chiếm giữ lấy cô.

“Lần này,” anh nói với giọng cộc cằn, “lần này, anh sẽ đi theo em.”

Cô nhìn anh. Cô muốn nói một câu gì đó khéo léo và sành sỏi. Thay vào đó những gì cô nghĩ đã kịp lăn ra khỏi miệng mình.

“Vậy… vậy sao lần trước anh không làm thế?”

Anh rũ đầu, như thể cô bắt anh giải thích một công thức toán phức tạp.

Đó là một câu hỏi tuyệt vời. Sao anh đã không tìm kiếm cô ngay trong buổi sáng cô rời khỏi giường anh?

Cái tôi, đó là nguyên nhân đầu tiên. Phụ nữ chưa bao giờ bỏ rơi anh. Chạy đi tìm cô chính là huỷ đi lòng kiêu hãnh của anh. Nghe thật ngu ngốc, nhưng đó là thực tế.

Thế rồi sau đó khi Jack Gordon nói với anh về Dani Sinclair, sau khi anh rõ mười mươi và biết được Caroline làm nghề gì.

Nếu cô thực sự là con người như thế. Chỉ là nếu… nhưng vậy thì làm cách nào anh nói với cô điều đó đây?

Làm sao anh nói, anh không thể đi tìm em vì nó sẽ giết chết anh khi nghĩ đến việc em ở cùng một người đàn ông khác. Bởi vì anh quá kiêu hãnh để hình dung bản thân mình trong một tình cảnh như thế. Bởi vì, thậm chí là lúc này, phần nào đó trong anh tự hỏi nếu em đang diễn, nếu tình dục chỉ là màn kịch với em, nếu những gì em nói là sự thật, rằng đêm đó em cùng anh cũng là lần đầu tiên em bán thân…

Chắc là như thế, anh quả quyết. Một người phụ nữ sành sỏi sẽ không khóc khi anh tách đôi chân của họ ra, tìm đến vùng đào nguyên giữa họ, trêu đùa nó bằng lưỡi của anh. Cô ấy cũng sẽ không đỏ mặt dưới ánh nhìn mãnh liệt của anh khi anh ngẩng đầu và bảo muốn nhìn vào khuôn mặt cô khi ân ái cùng cô.

“Lucas? Anh đã không tìm em và hôm nay lại bắt em phải theo anh về nhà.” Caroline nuốt khan; anh nhìn thấy cổ họng cô co thắt. “Chuyện này thật vô lý.”

Không. Không vô lý. Hoàn toàn không. Anh chỉ biết rằng cô thuộc về anh. Rằng anh muốn cô ở cùng anh. Rằng anh bảo chính mình tìm đến căn hộ của cô để xác minh sự thật rằng: anh đến đó là vì cô.

“Có lẽ chúng ta đang tìm kiếm sự hợp lý ở nơi không có,” anh dịu dàng nói. Anh cầm lấy tay cô, dìu cô đứng lên. “Tất cả vấn đề ở chỗ anh đã đến tìm em. Và bây giờ, chúng ta đang ở cùng nhau.”

Anh mỉm cười kéo cô vào lòng, hy vọng sẽ xoá đi sự tối tăm trong mắt cô. “Em và anh, và con mèo đang ngồi trong một góc kia, âm mưu làm thế nào để loại bỏ anh.”

Caroline bật cười, như điều anh mong ước.

“Nó sẽ đi vòng vòng, rồi anh sẽ thấy. Không mấy ngày nữa đâu. Lúc em rời khỏi đây…”

“Em không đi đâu hết.”

“Không, không phải tối nay. Ý em là khi em tìm được một chỗ ở…”

Lucas ngồi xuống ghế sofa và kéo cô vào lòng. “Bây giờ đừng nói về chuyện đó nữa,” anh thì thầm.

Không, cô cũng không muốn nói về chuyện đó cơ mà.

“Được rồi.” Cô mỉm cười. “Nói về anh đi.”

Anh chăm chú. “Anh?”

“Em không biết gì về anh cả.” Cô lại mỉm cười. “Thế này, em chỉ biết anh có thể đọc được thực đơn viết bằng lối ngoa dụ.”

Lucas cười lớn. “Khó hơn đọc tiếng Nga đúng không?”

“Hẳn rồi.” Cô hạ rèm mi, nháy mắt với anh. “Mais, monsieur, je peux lire un menu en francais très bien.” (Thưa ông, tôi có thể đọc được menu bằng tiếng Pháp một cách trôi chảy.)

“Hay lắm.” Anh mỉm cười, chạm khẽ môi anh vào cô. “Rất ấn tượng.”

Caroline thở dài. “Em cũng vậy. Em nói và đọc tiếng Pháp và Nga không nhiều lắm, vì em chưa bao giờ có cơ hội học chúng cả.”

“Nghĩa là sao?”

Cô khẽ nhín vai.

“Ừm, em lớn lên ở một thị trấn nhỏ.”

Vâng, anh gần như nói anh biết điều đó. Vừa may anh có thể ngăn mình lại.

“Cuộc sống của anh ở nơi nào thì đã được định sẵn cho anh rồi, em không biết nhưng em cho là thế.” Cô ngã đầu vào vai anh. “Con trai người làm ngân hàng sẽ đi học Cao Đẳng, trở về nhà và trở thành nhân viên ngân hàng. Con gái người làm bánh sẽ học 2 năm Cao đẳng, học dinh dưỡng và…”

“Và về nhà và trở thành người nướng bánh.”

Caroline cười khẽ.

“Chính xác.” Cô chạm tay vào cằm của anh, xoa lớp râu lởm chởm. “Có một nhà máy chế tạo xe móc làm vườn ở thị trấn. Mẹ em làm ở đó, trong bộ phận lắp ráp.” Nụ cười của cô nhạt dần. “Ở trường Trung học, em đăng ký học tiếng Pháp. Và người hướng dẫn gọi em xuống văn phòng của ông ta và nói tốt hơn em nên học khoá hoá mỹ phẩm hoặc bán hàng bởi vì tiếng Pháp có gì tốt cho em sau khi em tốt nghiệp và mẹ em sẽ kiếm cho em công việc bên cạnh bà?”

Lucas lắc đầu một cách điềm tĩnh trong khi anh hình dung ra sẽ đi đến thị trấn của Caroline, tìm thằng cha cố vấn đó và đánh cho hắn một trận nhừ tử (Ice: khúc này chính xác phải dịch là “uýnh cho nó lòi c*t” nhưng nghe thô wá nên bạn sửa lại :D)

“Nhưng em không có ý định làm ở nhà máy đó,” anh nói.

“Không phải chỉ trong phút chốc. Em muốn thứ gì đó… thứ gì đó…”

“Tốt hơn?”

“Còn hơn thế.”

Anh gật gù. “Vì vậy em đã nói với ông cố vấn về việc ông ta có thể làm gì và đã đăng ký vào tiếng Pháp.”

Cô cười toe toét. Nụ cười đó làm anh như thấy thấp thoáng bóng hình trẻ thơ của cô trong đó: xinh đẹp, ngang ngạnh và quyết đoán.

“Em rất lịch sự, nhưng cơ bản em nghĩ đó là những gì em nói với ông ta.” Khuôn mặt cô trở nên nghiêm trọng. “Một điều em học được là, trưởng thành, là lúc phải tự chăm lo lấy bản thân trong thế giới này.”

Họ có điểm chung, anh nghĩ, và thầm ước, vì sự anh lành của cô, lẽ ra điểm chung đó không nên có.

“Và,” anh nói, giữ cho câu chuyện nhẹ nhàng. “em trở thành thiên tài tiếng Pháp.”

“Em trở thành một sinh viên giỏi. Em giành được học bổng, đến New York…”

“Nhưng New York không hẳn là ước mơ của em.”

“Còn hơn cả giấc mơ. To lớn. Tuyệt diệu. Phấn khích.”

“Và đắt đỏ.”

Có chút thay đổi trong giọng điệu của anh chăng?

“Vâng, đúng vậy. Rất đắt. Thực tế…”

“Thực tế, món tiền học bổng ấy dường như rất lớn nhưng khi đến thành phố này, em đã phải làm thêm để kiếm tiền.”

“Dĩ nhiên.”

“Và em đi làm,” anh nói, và bây giờ, không còn nhầm lẫn gì trong sự thay đổi nơi giọng nói của anh.

Anh có biết là cô làm hầu bàn không? Liệu anh có nghĩ cô thấp kém vì điều đó?

“Người ta làm những gì cần phải làm,” cô nói đầy bình thản. “Một người đàn ông như anh có lẽ sẽ không hiểu điều đó, nhưng…”

Lucas nguyền rủa, bàn tay to lớn ôm lấy từ phía sau đầu của cô và đem môi cô đến với anh. Lúc đầu, cô không muốn nhận lấy nụ hôn của anh. Thế rồi môi cô dần mềm mại và tan rã; anh nếm vị ngọt ngào của cô và sau khi nụ hôn kết thúc, anh kéo cô dựa vào nơi trái tim mình.

Anh không phải là người phán xét. Tuổi thơ của anh đã từng là một kẻ làm mọi chuyện để có thể sinh tồn. Ăn cắp vặt. Thó thức ăn trong cửa hàng. Móc túi của những vị khách du lịch to béo. Ai biết được anh còn có thể làm gì khi thời gian qua đi?

Cô nói đúng.

Người ta làm những gì để có thể sinh tồn.

Hơn nữa, tất cả đều là quá khứ. Anh sẽ không bao giờ để cô về lại cuộc sống tầm thường đó, thậm chí sau khi… sau khi thời gian bên nhau của họ đã đi vào ổn định. Anh không biết lúc đó là khi nào nhưng nó luôn là thế. Và khi nó đến, anh sẽ thấy cô được an toàn. Một căn hộ. Một công việc. Anh biết những người chắc chắn có thể giúp đỡ một người phụ nữ trẻ đẹp như cô một công việc đáng tin cậy.

Anh biết sẽ khó khăn để thuyết phục cô chấp nhận sự giúp đỡ của anh nhưng anh sẽ tìm cách. Cô sẽ hiểu việc anh muốn giúp cô là một ý tốt.

Còn bây giờ, họ sẽ ở cùng nhau. Đó là tất cả những gì trọng yếu.

“Thấy không?” anh nhẹ nhàng đáp. “Anh đã biết vài điều về em và em cũng biết vài điều về anh.”

“Không,” cô nói, mắt nhìn vào anh. “Em không biết gì.”

“Chắc chắn em biết. Em biết anh là một con gấu trước khi được uống cà phê sáng.”

Giọng anh đầy âu yếm nhưng Caroline biết đó chỉ là che đậy. Anh không muốn nói về bản thân mình. Cô muốn biết nhiều hơn, để biết về anh, nhưng giờ thì, chỉ cần ở bên anh là đủ. Vì vậy cô cười và hôn nhanh lên môi anh.

“Vậy thì, em đi pha café đây.”

Cô đứng lên. Chiếc sà-rông lụa mà cô chế tác trượt xuống, phơi bày ra đôi gò ngực của cô. Cô với lấy tấm lụa nhưng Lucas đã bắt lấy đôi cổ tay của cô, kéo chúng xếp lại hai bên người cô.

Trong một thoáng, không khí của khoảnh khắc này đã thay đổi.

“Café. Sim*. Nhưng trước tiên, phải nếm em cái đã.”

Anh cuốn lấy đầu núm màu hồng của cô vào miệng mình. Caroline như nghẹn thở.

“Em thích như vậy không?” anh thì thào.

“Em yêu nó. Cảm giác miệng của anh…”

Với từng ngón tay khéo léo, anh mở nút thắt của tấm lụa. Nó trượt qua hai chân cô, để lại cô hoàn toàn trần trụi…

“Caroline. Menu amor**. Em thật là đẹp. Thật đẹp…”

Anh đứng dậy và kéo cô sát vào người mình. Cô cảm thấy từng thớ thịt trên người anh trở nên rắn chắc.

Cô có thể làm điều này để anh làm cô phải run rẩy.

Rồi anh sẽ sớm ở trong cô, chuyển động trong cô, làm cô run rẩy hơn nữa.

Cô đặt tay mình ở giữa họ. Anh gầm lên một tiếng từ sâu trong cổ họng. Những ngón tay cô khiêu vũ hết chiều dài vật nam tính của anh. Cô có thể cảm nhận được vật to dài đó đang đập rộn ràng bên dưới lớp vải bông mềm mại.

“Caroline.” Giọng anh trầm ấm. “Nếu em cứ làm như thế…”

Cô đặt tay lên hai bên hông của anh, chầm chậm kéo chiếc quần xuống. Cô nhìn vào gương mặt anh, vào đôi mắt sâu thẳm đáng yêu của anh, chiếc miệng hẹp đầy kiêu hãnh của anh.

“Caroline,” giọng anh khàn đi. “Em có biết là…”

Tay cô vòng quanh anh. Anh rên rỉ. Anh là lụa và thép, sự mềm mại đến không tưởng phủ lên vật nam tính thô ráp và rắn chắc.

Cô chưa từng chạm vào đàn ông theo cách này, thậm chí càng chưa bao giờ tưởng tượng rằng mình muốn thế. Nhưng cô muốn biết tất cả về người mình yêu. Nếu anh không nói về bản thân thì cô sẽ tìm đến những cách khác để khám phá về anh.

Như thế này chẳng hạn.

Caroline quỳ xuống nền đá. Giữ lấy anh trong đôi tay mình. Lướt qua trọn chiều dài của anh. Chạm đầu lưỡi của cô vào nơi đang căng phồng của anh.

Lucas rùng mình. Tay anh thọc sâu vào tóc cô. Anh giật lùi lại, rên lên và rồi kéo cô đứng dậy, làm cô ngã nhào vào chiếc sofa trắng và lấp đầy cô.

Cô lên đỉnh ngay lập tức.

Và anh cũng vậy.

Khi ôm cô trong lòng, anh nghĩ về điều cô vừa làm cho anh, với anh, thật tuyệt vời.

Và rồi anh lại nghĩ, cô đã làm thế bao nhiêu lần trước đây rồi?

Ruột gan anh nhộn nhạo.

Anh đứng lên, giật lấy tấm lụa bị vứt trên thảm và choàng vào thân thể cô.

“Lucas?” cô thốt lên và đứng dậy.

Anh mỉm cười, và đó là điều khó khăn nhất anh đã từng làm.

“Để anh mang váy đến cho em,” anh nói. “Rồi chúng ta cùng ăn sáng.”

Anh nghĩ giọng mình nghe rất vui vẻ nhưng khi anh trở lại cùng chiếc váy, anh thấy cô quấn tấm lụa không ra hình thù gì vòng quanh người. Rồi anh nhìn vào khuôn mặt cô, nó bảo với anh rằng không nên kéo tấm lụa kia ra khỏi cô.

“Caroline. Em yêu…”

“Có chuyện gì sao? Có vấn đề gì kia chứ? Em đã làm gì… điều em vừa làm, có phải là…”

Mắt cô chớp liên tục vì những giọt nước mắt chực trào ra, môi cô run rẩy. Làm sao anh có thể suy nghĩ, dù chỉ vài giây, rằng cô đã từng làm chuyện này với những người đàn ông khác kia chứ? Anh thật là kẻ đáng ghê tởm.

Anh bước đến bên cô, ôm cô vào lòng và hôn cô.

“Anh đã nói gì với em hả em yêu? Là một con gấu trước khi uống café sáng, Sim?” Anh lại hôn cô, hôn đến khi cơ thể cô thả lỏng trong lòng anh và sự nghi ngờ đã tan đi trong mắt cô. “Anh sẽ làm cho em một bữa sáng ngon tuyệt trần. Đó là món tinh tuý của Brazil. Thịt lợn muối xông khói và bánh quế và sốt maple.”

Câu chuyện cười ngớ ngẩn đã có tác dụng. Một nụ cười nở trên môi cô.

“Bánh quế không phải là món ăn tinh tuý của quốc gia nào hết!”

“Nhưng nên thế, bởi vì anh làm loại bánh quế ngon nhất trên thế giới này.”

Cô nhướng mày. “Thật sao!”

“Thật chứ. Và café cũng ngon nhất.”

“Nếu anh pha café và làm bánh quế, thì còn việc gì cho em làm?”

“Em sẽ làm một việc rất quan trọng.”

“Chuyện gì?”

“Em sẽ làm cho nhà bếp của anh trông tuyệt vời.”

Cô cười lớn. “Nghe có vẻ là quan trọng thật đó.”

“Rất quan trọng,” anh nói với vẻ nghiêm nghị. “Và anh chắc em sẽ làm điều đó thật tốt.”

Anh sẽ phải quên đi những gì anh biết về quá khứ của cô. Hay thắc mắc về nó. Chẳng phải anh đã học điều đó khi còn là đứa trẻ? Bạn là ai trong quãng thời gian đầu tiên của cuộc sống không có nghĩa lý gì cả.

Bây giờ bạn là ai đó mới chính là chuyện quan trọng.

——————–Hết chương 8——————————————

* Sim: Ice cũng k tra ra được SIM là loại café kiểu gì or là nhãn hiệu ;__;

** Menu Amor: thực đơn tình yêu. Chắc anh í ví chị ngon như món ăn í mà😳

Not For Sale _ Chap 7

Cảm ơn mọi người vẫn ủng hộ và theo dõi🙂

Một lần nữa Ice xin lỗi vì đã phụ lòng tin của mọi người *cúi đầu*

Chương 7 (16+)

Một căn hộ áp mái 32 triệu đô la.

Một nơi có thể làm đề tài lâu dài cho tờ Architectural Digest, nếu Lucas không quá bảo vệ nó vì sự riêng tư của mình.

Trên tường, những bản khắc gỗ Nhật Bản được pha trộn theo phong cách phóng túng, những bức tranh của Mark Rothko và tranh sơn dầu tráng lệ của Edward Hopper mà Lucas tìm được mới đây nhất.

Trên sàn, tấm thảm Tabriz kiểu cổ phủ lên sàn nhà bằng gỗ hồng sắc. Dưới ánh sáng của 12 chiếc bóng đèn tràn ngập khắp phòng từ trần nhà cao vút là những đồ nội thất màu anh đào nhạt, bộ sofa bằng lụa màu trắng nhẹ nhàng và nhiều đoá hoa tươi rói được cắm trong những chiếc bình và đĩa Steuben đẹp tuyệt.

Bây giờ có thêm hai món mới. Chậu dương xỉ nhìn như một thứ còn sót lại từ những năm trước Công nguyên… ừm, có lẽ sẽ đặt nơi nào đó trong phòng khách.

————————————-🙂 ————————————–

Caroline kéo lê hành lý trên những bậc thang sau khi đã an bày ổn thoả cho Oliver. Lucas có ý đỡ dùm hành lý nhưng cô đã từ chối.

“Em hoàn toàn đủ khả năng để tự mình làm lấy,” cô lạnh nhạt nói.

Giờ thì cô và cây dương xỉ phải xa cách nhau.

Nhưng cái nhà cho mèo màu đỏ tươi kia thì không. Nó nằm ngay trên phòng rửa mặt thanh lịch dưới lầu. Đó là một cái ổ có mái che, chắc rồi, nhưng không dùng cho mục đích nguỵ trang gì cả, đặc biệt là lúc này, Lucas nghĩ một cách dứt khoát, khi anh phạm sai lầm là liếc nhìn về phía phòng vệ sinh đúng lúc nhìn thấy phần nào chóp đầu của con mèo đang thò ra khỏi lỗ vòm của cái ổ.

Mắt của con mèo và Lucas chạm nhau. Con mèo rít lên sợ hãi. Tai nó cụp lại.

“Mày cũng thế anh bạn à,” Lucas gầm gừ và cứ tiếp tục bước đi.

Có một cây dương xỉ sắp úa tàn trong nhà anh đã là chuyện không tưởng. Có thêm một cái sọ rác rưởi lại càng không thể tin được. Nếu nói anh là người đã mua nó thì càng rời xa thực tế, nhưng mọi chuyện là thế và Caroline lại đưa tay đỡ lấy con mèo khi họ ngồi vào ghế sau của chiếc Limo, chậu dương xỉ dưới sàn xe, con mèo lại về tay cô.

“Chúng ta sẽ dừng lại,” cô nói. “Oliver cần vài thứ.”

Lucas quyết định rằng sẽ chẳng được gì nếu anh nói ra cái mà Oliver cần chính là cấy ghép nhân cách.

“Cửa hàng thú nuôi. Hay một tiệm thuốc sẽ có thứ ta cần.”

Lucas nghiêng người về phía trước.

“James, làm ơn dừng lại ở Duane Reade khu sắp tới nhé,” anh nói.

Người tài xế đã làm đúng chỉ thị, dừng ngay dưới lề của một tiệm thuốc đa-chức-năng.

Và Caroline ẵm con mèo chui ra khỏi xe.

Con mèo nhìn Lucas và gầm gừ. Lucas nheo đôi mắt, hy vọng con mèo này có một nửa khả năng đọc suy nghĩ thay vì khả năng cào cấu và nhảy tới bám chặt nơi tay nắm cửa.

“Để anh vào,” anh lạnh lùng nói. “Chỉ cần nói với anh những thứ em cần.”

Đây là lần đầu tiên mà anh bước chân lên-xuống giữa các gian hàng ở Duane Reed này. Việc anh đến cửa hàng như Saks hoặc Tiffany hay Barney cũng đã lâu, rất lâu rồi.

Đây cũng là lần đầu tiên anh đứng trong một hàng người chờ đợi đến lượt mua của mình. Đó không phải là một trải nghiệm mà anh háo hức mong lặp lại, đặc biệt trong lúc anh phải giữ thăng bằng với 2 cái ổ mèo, 2 cái nắp, nửa tá đồ hộp chứa thứ gọi là Daintee Deelites, một cái túi Kitty Krunchies và 2 túi nhựa với các thứ được văn vẻ gọi là xẻng hót (litter scoops: là các thể loại xẻng để hốt chất thải của mèo/vật nuôi)

Cuối cùng khi anh thoát khỏi cửa hàng, người tài xế vội ra khỏi xe, đi ra phía sau và mở thùng xe. Caroline hạ cửa sổ xuống khi nhìn thấy anh tiến đến.

“Cái nhà đâu rồi?”

Cái nhà.

Tài xế của anh đằng hắng. Lucas liếc mắt. Và nếu như con mèo chết tiệt kia có thể nháy ra một nụ cười nham hiểm thì anh chắc chắn rằng nó sẽ làm thế.

“Chúng ta sẽ đi chứ, thưa Ngài?” người tài xế hỏi.

Nhưng Lucas đã quay người và bước trở lại cửa hàng. Lần này, ít ra, anh biết chính xác lối đi nhưng sự chờ đợi thật quá dài.

Anh thèm được hỏi nàng rằng liệu con mèo này có cần dừng lại ở Zabar để mua cá hồi hun khói hay không, nhưng anh dễ dàng cảm thấy rằng nàng sẽ trả lời là có.

Bây giờ, sau một vài giờ, anh đã đứng trước bức tường kính ngay trong phòng khách của mình, nhìn ngắm những ngọn đèn sáng lên từ trung tâm thành phố và tự hỏi một người đàn ông như anh đã chuẩn bị đối phó với người đàn bà đã nói dối mình như thế nào lại có thể đi đến kết cục như thế này.

Sự kỷ luật của anh, cuộc sống được lên kế hoạch kỹ lưỡng đã hoàn toàn bị xáo trộn. Miêu tả nó thế nào nhỉ?

Có một con mèo đang đi tiểu, hay tệ hơn nữa là tiểu trong phòng tắm của anh. Một cái cây chết đang hút hết oxi trong phòng khách sang trọng của anh. Cái ổ nho nhỏ thứ hai cũng ở đó vì Caroline đã nhờ anh mua những hai cái.

Em sẽ giữ Oliver ở trong phòng với em, cô ấy nói, nhưng nó đã quen thói đường phố, có thể sẽ khó quen với việc bị giam sau một cánh cửa đóng kín.

Rõ ràng là thế.

Còn có một cặp chén gốm Mikasa nhỏ như chén súp đặt trên sàn bếp lát bằng gạch Ý, một chén chứa đầy Daintee Deelites – nhìn nó như cá ngừ mà mùi thì Lucas không bao giờ muốn ngửi thêm lần nữa – và chén kia thì chứa đầy nước.

“Chén súp sao?” Lucas nói, và Caroline thoáng nhìn tới anh khi anh bước đến và trả lời Có, chén súp, bởi vì anh đã phớt lờ việc mua đĩa ăn cho Oliver.

Anh tính há miệng nói rằng chính cô là người quên yêu cầu việc mua đĩa, nhưng để làm gì kia chứ?

Cô đang vươn tay chầm chậm xuống lưng con mèo nhưng nó phớt lờ cô để thích thú vùi mặt vào chén Daintee Deelites, và Lucas đã nghĩ nó là loại con vật ngu ngốc gì khi chọn thức ăn thay vì bàn tay vuốt ve dịu dàng của Caroline.

Đó là lúc cô hỏi anh nơi cô sẽ ở.

Anh nhìn con mèo, nhìn cô và bước đến trong sự bối rối xúc động. Em nghĩ rằng em sẽ ở đâu kia chứ? Trên giường của anh, mẹ kiếp, và đi đến đấy ngay bây giờ.

Nhưng anh đã không nói thế. Sao anh lại thế kia chứ? Nơi cuối cùng anh lại khát khao cô luôn là trên chính giường ngủ của anh.

Cô là một kẻ nói dối và lừa đảo. Cô còn hơn là thế, và chỉ bởi vì cô sống trên bờ vực của sự đói nghèo, chỉ bởi vì cô mang đến một cái cây khô héo và một con mèo ốm đói khi hàng tá, có thể là hàng trăm người New York đi ngang qua và tuyệt nhiên không bao giờ ngó ngàng đến động vật, đều không thay đổi được gì.

Không thể.

Cô là chính cô, là chính con người cô và anh không bao giờ chấp nhận điều đó. Không phải anh cần, hơn cả việc anh cần thích nghi với sự thật rằng cô đang ở đây, cái cây, con mèo và tất cả, đang làm xáo tung cuộc sống của mình.

Lucas chuyển hướng về phía cửa sổ, bước một cách vô thức xuyên qua phòng khách, bật các ngọn đèn và các chúc đài cho đến khi không gian rộng lớn này dường như cháy lên rực rỡ trong ngọn lửa nhân tạo. Rồi anh đứng im, nghiêng đầu và nhìn chăm chú lên trần nhà.

“Chết tiệt,” anh lầm bầm, và anh bước vào phòng đọc sách của mình, đóng cửa và chìm sâu vào chiếc ghế bành bằng da.

Mọi việc đều tối tắm.

Sự thật là – sự thật quan trọng, nếu anh là một kẻ khắt khe khốn nạn về sự trung thực – thì sự thật chính anh mới là người đáng bị trách phạt cho đống hỗn độn này.

Caroline bước vào cuộc đời anh vì anh đã thuê cô đóng một vai trong đó. Cô bước vào nhà anh vì anh bắt buộc làm như thế. Cái loại đàn ông gì có thể bỏ mặc một phụ nữ, bất cứ người phụ nữ nào, ở chốn mà cửa không thể khoá và vị khách không mời có thể đột nhập bất cứ lúc nào?

Chắc rồi, anh đến nhà của cô để đối mặt với cô nhưng đã làm được thế hay chưa khi cô ngã vào vòng tay của anh, run rẩy, gọi tên anh như thể điều đó có thể giữ cho cô an toàn?

Lucas đứng dậy, đút tay vào túi quần và bước từng bước trong phòng.

Anh đã làm đúng. Một chuyện duy nhất. Nhưng anh khôn ngoan. Anh sẽ không dấn sâu hơn nữa. Anh biết chính xác phải xử lý mọi chuyện như thế nào khi cuộc đời đe doạ bẻ lái anh sang hướng khác. Nắm lấy một giải pháp khả thi. Xác định vấn đề, tìm ra cách giải quyết.

Anh rất giỏi về mặt này.

Giỏi hơn cả giỏi.

Đó là lý do vì sao anh có thể tiến xa như vậy.

Thậm chí một ít phút suy nghĩ cũng đủ để sáng tỏ tình hình.

Anh quen biết cả nửa tá những kẻ môi giới bất động sản sành sõi nhất. Một cú điện thoại, vấn đề của anh sẽ được giải quyết. Caroline hẳn sẽ nói không có khả năng cho bất cứ thứ gì mà nhân viên môi giới tìm được và anh sẽ không tranh luận, sẽ không hỏi han gì về chuyện một người đàn bà sống bằng tiền bán thân xác của mình đã làm gì với tất cả số tiền đó.

“Năm trăm đô la là một số tiền lớn. Tôi cần nó. Và, vì bất cứ thứ gì đáng giá, trước đây

tôi cũng chưa bao giờ làm điều gì như thế.”

Những lời nói của cô còn vang trong đầu anh. Có lẽ đó là thật. Có lẽ buổi tối mà cô cùng với anh thật sự là lần đầu tiên cô ra giá cho tình…

Lucas cau mày. Thế thì sao chứ? Tài chính của cô là việc của cô. Anh không muốn biết chút nào về chuyện đó, hay về cô nữa. Anh sẽ chỉ đơn giản là trả trước cho cô vài tháng tiền thuê, mẹ kiếp, anh sẽ trả cả năm tiền thuê, và chỉ là thế thôi.

Và nếu anh không bao giờ giải quyết sự đối đầu này thì sao? Một ngày nào đó, anh sẽ nhìn lại toàn bộ sự việc này và cười to. Lucas Viera, kẻ bị lừa gạt bởi một cô gái ngây thơ mà hoá ra chẳng ngây thơ gì sất.

Chắc chắn thế. Anh sẽ cười sằng sặc.

Miệng anh xoắn lại.

Và nếu như anh không cười, vậy cũng không sao. Anh sẽ vượt qua chuyện này thôi. Anh là đàn ông, không phải một thằng con nít. Anh sẽ vẫn tiến lên.

Lucas vớ lấy cuốn danh bạ điện thoại trên bàn làm việc, lướt nhanh qua nó, chon một tay môi giới bất động sản mà anh từng làm ăn trong quá khứ. Giờ đã trễ, nhưng thế thì sao chứ? Có thể gọi cho một ai đó vào giờ giấc như vầy chỉ là đặc quyền của một kẻ có tiền và quyền lực thôi.

Cuộc gọi rất ngắn gọn. Anh cần một căn hộ cho một người bạn. Trên tầng 50. Ở khu Madison hay Park, hoặc đâu đó không xa lắm với hai khu đó. Một phòng ngủ. Một tòa nhà có gác cửa, dĩ nhiên là thế, nhỡ đâu có những tay hàng xóm cá biệt. Và một hệ thống an ninh. Vâng. Máy quay, máy chụp hình, bất cứ cái gì đang phổ dụng. Giá cả không thành vấn đề.

Anh gác máy và cảm thấy nhẹ lòng đôi chút.

Sao lại phải nói với Caroline cho tới lúc chuyện này xong xuôi kia chứ? Anh đã quyết định, và sau vài phút, anh đứng lên và đi tới đi lui trong phòng thêm nữa.

—————————————-🙂 ————————————-

Thời gian chậm chạp trôi qua.

Anh dỏng tai nghe ngóng âm thanh tầng trên. Không một tiếng động. Có một phụ nữ trong nhà của anh và anh đang ở một mình.

Tốt thôi.

Anh muốn nó thế này.

Khoan đã, Caroline ở đây. Cô ấy không có ý định bước xuống và nói chuyện gì ư? Nói bất cứ điều gì? Còn chuyện ăn uống thì sao? Anh đang đói bụng; Anh không có thứ gì trong bụng ngoại trừ tách café cách đây vài giờ. Cô chắc cũng đang đói.

Cô ấy đang chờ một lời mời sao?

Có lẽ là thế. Có lẽ cô đang chờ anh gõ cửa và mời cô cùng ăn tối.

Thay vì vậy anh có thể đưa cô ra ngoài dùng bữa.

Có một nhà hàng nhỏ cách đây vài block. Nó nhỏ. Riêng tư. Có nến trên bàn. Là kiểu nhà hàng mà chính chủ nhân của nhà hàng sẽ đến bên cạnh và nói cho bạn biết thực đơn tối nay có gì. Anh từng đến đó một lần. Với Elin, nhưng Elin không thích nơi đó.

“Em chưa bao giờ nghe đến nơi này,” cô sẽ nói với vẻ nhút nhát nhưng có thể nhận thấy sự khinh bỉ trong đó. “Và em không thấy ai quen biết cả.”

Anh ngờ rằng Caroline sẽ không nói lời nào mơ hồ như thế. Nếu người yêu của cô đưa cô vào một nhà hàng mờ mờ ảo ảo thì khuôn mặt người yêu cô sẽ là thứ duy nhất thu hút cô.

Lucas bật cười. Ai quan tâm chuyện cô ấy sẽ nói gì kia chứ? Hơn nữa, anh hờ hững nghĩ, cái từ “người yêu” không có nghĩa lý gì với cuộc đời của cô. Cô sẽ nói hoặc làm bất cứ điều gì mà một thằng đàn ông muốn cô làm. Đó là những gì mà cô đã làm trong đêm đó, không phải sao? Bắt đầu ở sảnh khách sạn, tiếp tục với bữa tối…

Và kết thúc trên giường của anh.

“Mẹ kiếp!”

Anh còn phải vượt qua chuyện vô nghĩa này bao nhiêu lần nữa? Đủ là đủ, anh nghĩ, và bước nhanh về hướng nhà bếp. Bất kể cô ăn hay không, bất kể cô chịu hay không, không phải là việc của anh. Ngay bây giờ, việc của anh là trám thức ăn vào cái dạ dày rỗng của mình.

Hôm nay là ngày nghỉ thường nhật của quản gia nhà anh. Không thành vấn đề. Luôn có những túi thức ăn sẵn chỉ cần hâm nóng được sắp xếp gọn gàng trong tủ đông, trứng và thịt muối trong tủ lạnh và hơn nữa vẫn còn những món ăn nhanh trong ngăn bàn phòng bếp.

Lucas bước vào bếp, mở tủ lạnh, lấy ra chai Corona…

Con mèo nhảy ào ra từ trong tối và đâm vào giữa hai chân anh. Không nói được là con mèo và anh, ai hoảng hốt hơn… nhưng chỉ có Lucas là người đang giữ một cái chai thuỷ tinh. Nó trượt khỏi nắm tay của anh và vỡ vụn trên mặt sàn đá.

Anh nhảy lùi lại.

Quá trễ rồi.

Bia lạnh đổ tràn lên đôi giầy và gấu quần của anh, bắn tung toé lên cánh cửa kim loại của tủ lạnh và bức tường màu ngà còn mới nguyên. Lucas nhìn chằm chằm vào mớ hỗn loạn đó và rồi anh giơ cánh tay lên, những ngón tay nắm chặt thành quả đấm và vung lên trên trần nhà.

“Đủ rồi đó,” anh hét lên. “Quá đủ cho tao rồi!”

“Chuyện gì vậy?”

Đèn bếp bật sáng. Anh quay người một vòng và nhìn thấy Caroline ở lối đi vào. Cô vẫn đang mặc bộ đồ bông thùng thình, tóc để bằng sang một bên, đôi mắt nàng đang đờ đẫn. Chỉ nhìn một cái anh biết ngay là nàng đang ngái ngủ.

Ngủ trong khi cuộc sống của anh trở nên lộn tùng phèo. Trong khi anh phải rón rén trong chính căn nhà của mình như kẻ xa lạ, trong khi anh phải đối đầu với một con mèo loạn thần kinh, trong khi anh phí thời gian cố tìm hiểu như thế nào để một người đàn ông bình thường, hoàn hảo có thể đẩy chính mình vào tình huống như thế này.

Nhìn cô không còn chút gì xinh đẹp, nhìn cô như một người đàn bà cần chải tóc và trang điểm và mặc thêm quần áo tươm tất, và như thế nào những điều đó lại khiến anh muốn kéo mạnh cô vào vòng tay mình và hôn cô đến khi cô ngừng thở?

Ánh mắt cô bay từ mảnh vụn thuỷ tinh trên sàn đến gương mặt anh.

“Ôi. Có phải Oliver đã…?” Cô nuốt nước bọt. “Lucas. Đó không phải là lỗi của nó. Em nói rồi, nó sợ…”

“Đó chính là thứ duy nhất mà em quan tâm sao? Là Oliver sao?”

Nàng tái mặt. Sợ hãi. Anh nhìn thấy điều đó trong mắt nàng nhưng anh không quan tâm. Anh cũng đang rất sợ hãi. Vì sắp phải điên lên, vì đó là điều chắc chắn sẽ xảy đến với anh, anh sắp sửa hoá điên, cố hợp lý hoá tất cả những chuyện đang xảy ra trong cuộc sống được sắp đặt một cách cẩn thận của mình.

“Làm ơn nói cho em biết chuyện gì đã xảy r–“

“Anh sẽ nói với em chuyện gì đã xảy ra,” anh gầm gừ, bởi vì tức giận là cảm xúc anh đã nhận thức được và anh chắc chắn rằng không cần hiểu nhiều hơn thế, không thêm điều gì nữa. Anh bước nhanh về phía cô, đôi giầy dẫm lên những mảnh thuỷ tinh vỡ, và dừng lại cách cô vài cm.

“Anh thuê em làm phiên dịch cho anh thay vì em… em…”

“Em sao?” cô hoang mang.

“Thay vì em… em…” Lucas siết chặt vai cô. “Chết tiệt, Caroline,” anh lẩm bẩm, và anh kéo cô vào trong cánh tay mình… và hôn cô.

Hôn cô một cách thô bạo. Mãnh liệt. Hôn, rồi lại hôn, ghì gương mặt cô trong đôi tay to lớn của anh, lưỡi anh thọc vào giữa đôi môi cô, buộc cô phải hôn anh.

Cho đến khi anh nhận ra…

Cô đang hôn trả lại anh.

Đôi môi cô hé mở chào đón anh. Hai tay cô bấu lấy vạt áo của anh. Cô đang đứng trên đầu ngón chân mình, những tiếng kêu khe khẽ phấn khích thoát ra từ trong cổ họng.

”Lucas,” cô thì thầm trên môi anh, “Lucas…”

Lucas rên lên, khum tay ôm chặt lấy phần cơ thể bên dưới của cô, khẩn trương kéo cô dán sát vào người anh. Cô thở hổn hển và giãy giụa khỏi anh.

“Chúng ta không thể làm chuyện này,” cô thì thầm.

“Chúng ta có thể. Chúng ta phải làm.”

”Chúng ta không thể. Chuyện này là sai lầm…”

“Vậy thì ra lệnh cho anh dừng lại đi, em yêu. Nói đi, và anh sẽ để em đi.”

“Dừng lại,” cô nói, nhưng cơ thể cô lại dựa vào người anh, miệng cô nóng ấm và mời gọi ngay trên môi anh.

Lucas bắt lấy eo của cô.

“Anh muốn em. Anh muốn em hơn bất cứ người đàn bà nào trước đây. Và em cũng phải như thế, em hiểu không? Em phải khao khát anh. Anh. Lucas Vieira. Không phải đóng kịch. Không phải trò lừa đảo. Không giả vờ. Bởi vì nếu em không cảm thấy như vậy…”

“Đó chính là cảm giác của em,” cô nói, và anh ôm chặt cô trong hai cánh tay mình, bế bổng cô đi lên cầu thang, đến phòng ngủ của anh. Đến giường ngủ của anh.

Tay anh, cơ thể anh… đang rung lên.

Anh muốn dẫn dắt cô như lần đầu tiên họ ở cùng nhau.

Nhưng anh không thể chờ. Anh không thể, và không có lý do gì để hỏi tại sao anh lại mất tự chủ đến như vậy, bởi vì nó cũng không thể thay đổi được gì. Anh cần, anh nóng lòng… gần như không thể chịu đựng thêm nữa.

Tuy nhiên, anh vẫn dùng chút lý trí cuối cùng của mình để cố làm cho cô hiểu chuyện gì sắp xảy ra.

“Nghe anh này,” anh thô lỗ nói. “Anh muốn làm tình với em nhẹ nhàng nhất. Anh muốn mơn trớn em cho đến khi em van xin anh giải thoát.” Tay anh trượt dài bên dưới lớp áo bông của cô; anh khum khum tay trên ngực cô, vuốt ve chiếc núm nhỏ và cô thét lên, uốn cong người về phía anh. “Nhưng anh không thể. Bây giờ không thể. Em hiểu không? Anh muốn được yêu em ngay bây giờ. Ngay thế này. Không dừng lại, không mánh khoé, không…”

“Chết tiệt,” Caroline kêu lên, “chết tiệt, Lucas…”

Cô đẩy tay anh ra. Ngồi dậy. Kéo phắt cái áo bông qua khỏi đầu. Cởi quần dài của mình ra.

Cô đang mặc một chiếc áo lót vải màu trắng. Một chiếc quần lót vải màu trắng. Không sang trọng, không lụa là, không đăng-ten, chỉ là cô, là Caroline, và đó là tất cả những gì anh muốn.

Anh nói với cô bằng tiếng Tây Ban Nha, rằng cô đẹp biết bao nhiêu. Rằng anh khát khao cô mãnh liệt như thế nào. Và anh giải thoát cho bộ quần áo của mình rồi giúp cô cởi hết những mảnh vải vướng víu cuối cùng.S

Cô nằm dài trên giường. Dâng mình cho anh. Cho môi anh. Cho tay anh. Cho cơ thể anh. Đôi mắt cô sẫm lại, hơi thở dồn lên gấp gáp, tên anh rì rầm từ trên môi cô khi làn da trơn mượt ẩm ướt của anh chạm vào cô và vật nam tính căng phồng của anh lướt qua cô.

“Caroline,” anh kêu lên, gấp rút và nóng bỏng, và rồi anh đi vào trong cô.

Caroline kêu thét lên. Không phải vì đau khi anh đâm sâu vào bên trong cô, sâu đến nỗi làm cho tim cô dường như ngừng đập trong giây phút đó, cô tự hỏi làm sao có thể giữ trọn lấy anh trong cô.

Tiếng khóc của cô là vì cảm giác thật sự sung sướng. Vì sự lấp đầy của anh. Vì biết rằng điều này, cô được sinh ra chính là dành cho giây phút này. Vì biết rằng cô muốn anh, khát khao anh, đam mê anh. Từng thớ thịt trên người cô rung lên, cơ thể cô hoà nhịp cùng những xâm nhập mạnh mẽ từ anh.

“Lucas,” cô nức nở, “ôi, Lucas…”

Nước mắt chảy dọc trên gò má của cô.

Anh hôn để lau đi những giọt lệ đó. Hôn lên môi cô. Và rồi anh bắt đầu chiếm lấy cố, dẫn dắt cô đến nơi mà anh, chỉ có anh, đã từng đưa cô đến. Anh mãnh liệt đâm vào cô. Đòi hỏi. Chiếm hữu. Cô thích nó, yêu cái cảm giác anh ở trong cô, cảm giác cô thuộc về anh, và được thoả mãn…

Và rồi cô không còn suy nghĩ gì nữa.

Thế giới quay tròn. Ánh nhìn của cô nhoè đi. Caroline thét lên, Lucas ngửa đầu và rên rỉ. Họ đã cùng nhau bay qua đỉnh cao nhất của vũ trụ này…

————————–Hết chương 7————————————–

Thành thật xin lỗi mọi người!

Thời gian vừa qua Ice bỏ bê nhà cửa quá😥 Bệnh lười thành mãn tính nên cứ lôi ra dịch đc vài dòng Not For Sale rùi lại dẹp vào😥
Xin hứa là đầu tuần sau sẽ đăng tiếp chương mới của bộ truyện này, mong mọi người tha lỗi nhé.
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ :-*

His very personal assistant _ Chap 16 (The end)

Chương 16

Chuyển ngữ: Icecream

Vẻ mặt của Heather là cả hy vọng và e sợ khi bà vừa nhìn thấy người đang đi cùng chồng mình.

“Sao anh phải biết?” Kit nói. “Như những gì anh biết đó, không có dây mơ rễ má gì giữa em và Catherine Grainger cả.”

“Ngoại trừ chuyện bà ta là bà của em!” Marcus hẳn nhiên vẫn còn rụng rời vì sự thật này.

“Không hẳn,” Kit thoáng nhăn mũi. “Chưa bao giờ có bà, em luôn hình dung về bà giống như những người phụ nữ cao tuổi sống trong những ngôi nhà gỗ bé nhỏ, đan những bộ ủ ấm trà* và những thứ tương tự như thế; thật khó để vẽ ra một người như Catherine!”

“Rất khó,” Marcus đồng tình.

Kit có thể nhìn ra biểu tình trên khuôn mặt anh, anh vẫn còn thấy khó khăn để đối mặt với sự thật rằng Catherine là bà ngoại của nàng.

“Catherine là mẹ của mẹ em, đúng thế! Nhưng bà ấy đã chối bỏ sự thật này 28 năm qua.”

“Đó chính là việc em quyết định thay đổi hôm thứ Ba vừa rồi,” Marcus nói. “Vì vậy em đã tới Grainger International trưa hôm đó, đúng không?”

Kit rùng mình khi nhớ lại cuộc nói chuyện với Catherine. “Bà ấy thật đáng sợ. Em thật không biết sao một người mẹ lại có thể lạnh lùng và không khoan nhượng với đứa con duy nhất của mình như thế!”

“Nhưng bà ta đã ở đây, Kit,” Marcus nhắc nàng.

“Vâng… và nếu bà ấy nói hoặc làm gì để mẹ em buồn, thì cha sẽ không bao giờ tha thứ cho em vì đã đem bà ấy trở lại cuộc sống của gia đình mình!” Kit nói như đó là lẽ hiển nhiên.

Kit biết rõ cha rất yêu thương nàng – cả cha mẹ luôn là điều quý giá đối với nàng. Nhưng nàng cũng biết cha và mẹ chia sẻ với nhau một tình yêu đặc biệt, tình yêu này không cần đến một ai khác.

Có lẽ đó chính là điếu Catherine đã cảm nhận được trong những năm qua, bà biết được và đã tức giận?

“Anh không nghĩ Catherine đến đây để gây rối,” Marcus trấn an nàng.

Nhưng trong khi anh tiếp tục khích lệ nàng vì sự có mặt của Catherine ở phòng khám, Kit cũng cảm thấy có một sự xa cách hiển hiện trong anh, điều này chưa từng xuất hiện trước đây, một khoảng cách, như thể anh đang mong muốn rời xa khỏi nơi đây. Và xa nàng.

“Em hy vọng là thế.” Kit vẫn thấy ngờ vực về điều đó. “Nhưng… Marcus, em thậm chí còn chưa gặp bà ấy bao giờ cho đến tuần trước, ở nhà Desmond Hayes,” nàng giải thích.

“Ngạc nhiên thật!”

 “Vâng,” Kit nói. “Em luôn biết bà ấy là bà ngoại của mình, dĩ nhiên, nhưng… em đã không tin cho đến khi gặp bà ở đó!”

“Hẳn em đã rất quyết tâm khi bước vào hang cọp hôm thứ Ba.”

Kit liếc nhìn vào phòng của mẹ.

“Anh nghĩ họ đang nói gì?” giọng nàng đầy lo lắng, chỉ có thể nghe như tiếng rì rầm thoang thoảng.

“Ai biết được,” Marcus đáp. “Nhưng nếu Catherine coi đây là cơ hội thứ hai thì bà ấy sẽ nắm chặt nó bằng cả hai tay!”

Kit nhìn xoáy vào anh, tự hỏi liệu có ẩn ý gì sau câu nói đó không… cuối cùng thì anh cũng ở đây, phải thế không…? Nhưng biểu tình của Marcus không thể nhìn ra được như từ trước đến giờ.

Nàng thở dài trước rào chắn mà nàng cảm nhận được anh đã cố tình dựng lên. “Đó không phải là ấn tượng mà Catherine đã để lại cho em khi em rời khỏi văn phòng bà ấy hôm thứ Ba. Bà…” Nàng ngưng bặt khi cánh cửa ngoài hành lang mở ra và Catherine bước ra ngoài, đi ngang qua hành lang rồi đến cùng họ trong căn phòng kế cận này.

Khuôn mặt vốn luôn điềm tĩnh của Catherine dường như đã bị phá tan bởi sự xúc động; bây giờ trông  bà đã giống với những người ở tuổi 67 của mình. Không biết cuộc gặp gỡ với Heather trôi qua như thế nào…?

“Tôi pha cho bà một tách café hay trà nhé, Catherine?” Marcus đứng lên và đề nghị.

Người phụ nữ già nhìn anh như thể mới gặp anh lần đầu. “Một ly whisky hẳn sẽ có ích hơn!” giọng bà run run.

“Rất tiếc.” Marcus nhìn về chiếc máy trong góc phòng với vẻ hối tiếc. “Chỉ có café hoặc trà thôi.”

“Vậy thì café. Đen. Không đường. Cảm ơn,” Catherine nói với sau đó, rối bất ngờ buông người xuống ghế và vùi mặt vào hai tay mình.

Kit thoáng ngại ngần trước khi di chuyển đến ngồi vào chiếc ghế cạnh Catherine và choàng tay nàng vòng quanh đôi vai đang run lên của bà ngoại nàng, nàng quyết định mặc kệ Catherine có đón nhận sự quan tâm này của nàng hay không; dù sao nàng cũng sẽ làm thế!

Marcus đặt tách café xuống bàn trước mặt Catherine rồi quay sang Kit. “Anh nghĩ tốt hơn anh nên rời khỏi dể hai người có thể nói chuyện một mình…”

“Không!” Kit ngẩng phắt đầu lên. “Anh nói anh sẽ ở lại mà Marcus,” nàng nhắc nhở anh, chắc chắn lúc này nàng không nghĩ đến thái độ xa cách mà một lần nữa anh đang dựng lên giữa họ.

“Anh đã nói thế, nhưng…” Anh ngưng lại, hít từng hơi sâu rời rạc. “Anh nghĩ em và Catherine chắc hẳn sẽ có nhiều chuyện để nói. Chuyện nội bộ.”

Kit có cảm giác nếu để anh đi, dù cho lúc trước anh đã nói những gì thì nàng sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa.

“Ở lại đi, Marcus,” giờ Catherine lại là người mở lời, bà ngước đầu lên nhìn anh. “Những điều ta sắp nói ra đây liên quan đến cả anh và Kit.”

Mắt anh mở to. “Thế sao?”

“Đúng,” Catherine xác nhận. “Thật lạ lùng là nó dường như… là thế.”

“Làm ơn ở lại đi Marcus.” Kit khẩn cầu thêm vào với Catherine; nàng không thể hình dung những lời người phụ nữ này nói sẽ liên quan đến Marcus thế nào, nhưng bất cứ giá nào nàng cũng muốn anh ở lại; họ còn rất nhiều điều để nói với nhau!

  “Được thôi.” Anh thả người xuống chiếc ghế ở một phía khác với hai người phụ nữ, thần sắc của anh đầy thận trọng khi nhìn sang họ.

Kit muốn khóc đi được khi bầu không khí im lặng giữa họ càng lúc càng nặng nề, nhưng nàng không thể nghĩ ra chuyện nói để phá tan nó.

“Thế này.” Catherine ngồi thẳng người trên chiếc ghế của mình, chỉnh lại cử chỉ của mình về với vẻ trầm tĩnh thường ngày. “Anh có lẽ vẫn luôn thắc mắc, Marcus, vì sao nhiều năm qua ta luôn cố phá hoại những vụ làm ăn mà cha của anh và sau đó là anh đã chăm chút…?”

“Ý của bà là chuyện này đã diễn ra trước cả sáu tháng qua?” Kit vừa thở dốc vừa lo lắng nhìn Marcus.

“Ừm… nói công bằng với Marcus thì anh ta có lẽ không biết gì về chuyện này cho đến sáu tháng vừa rồi hay tương tự thế,” Catherine thừa nhận. “Cha và bác Simon của anh ta đã điều hành công ty đến khi bác của anh ta qua đời cách đây 10 năm.”

Rồi bà lại nói với Marcus. “Sau đó, đến lượt cha của anh và anh, và từ lúc cha anh nghỉ hưu cách đây 1 năm thì anh điều hành công ty một mình.”

“Đúng…” Marcus thận trọng.

“40 năm trước ta đã yêu bác Simon của anh,” Catherine thẳng thừng nói với anh.

Marcus sửng sốt. “Nhưng… nhưng 40 năm trước bác tôi đã kết hôn với bác gái tôi là Stella kia mà, họ còn có một đứa con gái.”

“Đúng vậy,” Catherine đáp không chút cảm xúc. “Và ta là một quả phụ trẻ, với đứa con gái của mình, và công việc kinh doanh đang suy sụp của người chồng quá cố. Nhưng dù sao đi nữa ta và Simon đã yêu nhau.”

Marcus chăm chú lắng nghe. “Rồi chuyện gì xảy ra?”

Catherine cười nhạt. “Như thường tình; Simon quyết định ở lại với vợ và con của anh ta!”

“Và từ đó bà đã mang mối thù truyền kiếp này chống lại gia đình Marcus…?” Kit nghi hoặc phỏng đoán.

“Không hẳn như thế,” Catherine nói. “Nhưng… đúng vậy, ít nhiều gì ta cũng đã làm thế. Ta thật sự yêu Simon, anh thấy đó, nhưng vẫn không đủ để giữ chân anh ấy. Maitland Enterises đã là một công ty rất thành công, và Simon biết chắc nếu anh ấy rời bỏ vợ con để đến với ta thì James – cha của anh…” bà hơi nghiêng đầu về phía Marcus “sẽ đuổi anh ra khỏi công việc kinh doanh này, cũng như là ra khỏi gia đình.”

“Ông ấy hẳn đã làm như thế 40 năm trước,” Marcus nhẹ giọng thừa nhận.

“Vâng,” Catherine thở dài. “Vì vậy sau khi Simon bỏ ta, ta đã dồn tất cả thời gian và sức lực để nuôi dưỡng con gái và vực dậy việc kinh doanh của mình. Nó nhanh chóng phát triển – và ở tuổi 19 con gái ta quyết định yêu điên cuồng một người đàn ông đáng tuổi cha nó!”

“Hơn nữa,” Marcus bình thản lên tiếng. “là một người đàn ông đó cũng yêu cô ta say đắm?”

“Đúng,” Catherine dao động. “Tom McGuire là một kẻ nghèo kiết xác, là một họa sĩ trung niên và bất cứ ai có mắt cũng thấy con gái ta yêu hắn và hắn cũng yêu nó, với một tình yêu mà không có trở ngại nào có thể chia cách chúng!”

“Họ vẫn còn yêu nhau như vậy,” Kit khàn giọng, những giọt nước mắt lại ùa lên trong mắt nàng.

“Ta biết.” Catherine rụt rè chạm nhẹ lên tay Kit. “Và ta, cháu yêu quý – như cháu đã nói hôm thứ Ba – là một mụ già ngu ngốc,” bà ngập ngừng nói.

“Ôi, nhưng…”

“Chưa ai dám nói với ta kiểu như cháu đã làm hôm thứ Ba.” Catherine cười một cách thảm não. “Có lẽ nếu họ dám nói thì ta đã không quá ngu ngốc đến mức để mối tình tan vỡ đó làm hỏng cả quãng đời còn lại của mình, cướp đi khỏi ta không chỉ con gái suốt 28 năm qua, mà còn… cháu gái của ta.” Bà run rẩy hít vào. “Kit, hôm đó ta nói với con rằng ta không cần một đứa cháu ngoại, nhưng ta đã sai rồi. Rất sai lầm!”

Kit nhìn vào đôi mắt giờ đây rất giống mắt của mẹ, chúng đã dịu đi vì xúc động, cũng giống như mắt của nàng, không thể chống lại sự cầu xin tha thứ mà nàng có thể nhìn thấy trong đó.

Nàng chầm chậm quay người hướng về người phụ nữ này, bà ngoại của nàng. Catherine dường như cũng quay lại cùng lúc với nàng, và cả hai người họ đã sớm ôm chầm lấy nhau.

“Mẹ con sẽ ồn, phải không, Kit?” Catherine vỡ òa sau chốc lát. “Bà đã mất đi nhiều năm, tất cả thời gian này, và bây giờ…”

“Mẹ con sẽ không sao,” Kit nói với sự tin chắc mà nàng cũng không thật sự cảm thấy, nàng biết Catherine cần nghe thấy những lời như vậy vào lúc này.

“Thưa các quý bà,” Marcus xen vào. “Tôi nghĩ đã đến giờ vào thăm bà Heather rồi đấy.”

Anh để ý thấy Tom đứng ngoài hành lang chờ họ cùng trở lại phòng của Heather.

Mọi chuyện giữa mẹ và bà của nàng không hẳn đã được giải quyết hết – Kit không ngây thơ để tin thế – nhưng nàng cảm nhận một cách chắc chắn rằng quan hệ hai người họ đã tiến triển rất nhiều để có được sự thông hiểu ngày hôm nay.

Nếu như nàng và Marcus cũng có thể làm được điều tương tự…!

“Xin mọi người thứ lỗi…?” Marcus đứng dậy, biểu hiện của anh lại trở về vẻ lãnh đạm.

Kit đứng lên. “Anh phải đi sao?”

Đôi mắt anh thâm trầm không thể thấu hiểu được. “Vâng, anh thật sự phải đi,” anh xác nhận, quay người đi rồi lại ngập ngừng quay lại. “Em sẽ kể cho anh chứ? Mọi chuyện như thế nào?” anh hỏi.

“Dĩ nhiên rồi,” Kit nín thở trả lời anh, ước mong nàng có thể van nài anh ở lại, ước mong rằng anh sẽ ở lại; nếu nàng cần ai đó hôm nay thì đó chính là người đàn ông nàng yêu. “Lát nữa em sẽ gọi cho anh được không?” nàng khó nhọc mở lời.

“Được,” Marcus gật đầu. “Chào bà Catherine. Bác Tom.” Rồi anh rời đi mà không nhìn lại dù chỉ là cái nhìn thoáng qua.

Mắt Kit bỏng rát vì nước mắt ngay sau đó, mọi xúc động dồn nén hôm nay đã vỡ òa. Marcus đã hứa là sẽ ở lại, rằng anh sẽ ở đây với nàng, nhưng tất cả đã thay đổi khi anh nhận ra Catherine là bà ngoại của nàng.

Nhưng tại sao? Tại sao anh ở đây cả ngày nay? Anh không giải thích gì cả!

Nhưng lúc này cần phải trở vào và trò chuyện cùng mẹ, bày tỏ tình yêu thương mà nàng biết bà đang rất cần. Lát nữa sẽ có thời gian để suy nghĩ về nỗi đau vì sự rời đi đột ngột này của Marcus.

“Đi tìm anh ta đi, Kit.”

Nàng xoay lại nhìn bà ngoại của mình, cả hai cùng trở lại phòng chờ. Cha nàng đang ở cạnh người vợ yêu quý của ông, hôn lên tay bà với tất cả những cảm xúc đã dồn nén suốt 5 giờ qua khi Heather trong quá trình hồi sức sau phẫu thuật.

Phẫu thuật đã thành công! Hoàn toàn thành công. Heather vẫn cảm thấy rất buồn ngủ nhưng đã qua khỏi nguy hiểm, như bác sĩ đã báo với họ lúc nãy.

Kit thật sự cảm thấy lạc quan hơn rất nhiều so với lúc sáng, mẹ và bà của nàng đã hòa giải, cuộc phẫu thuật đã qua và thành công. Thứ duy nhất làm nàng không vui nổi chính là Marcus đã bỏ đi mà không nhìn lại dù chỉ một lần.

“Bà nói gì ạ?” nàng thất thần nhìn Catherine.

Bà của nàng cười khích lệ. “Bà nói con nên đi tìm anh ta Kit ạ. Đừng lặp lại sai lầm của bà. Có lẽ nều bà đã cố gắng tranh đấu thêm vì Simon…”

“Không giống như vậy đâu ạ.” Kit nở nụ cười, cố gắng giấu đi nỗi đau đang chi phối nàng.

Nàng không nên như thế này; mẹ của nàng đã sống sót qua cuộc giải phẫu, sắp bình phục lại, và đó mới là điều đáng qua tâm lúc này chứ không phải là tình yêu ngu ngốc của nàng với Marcus.

Catherine cười buồn. “Con nói đúng, nó không giống… Bà tin rằng Marcus thật sự yêu con!”

“Không…”

“Ồ, có đó,” Catherine kiên trì. “Bà biết điều đó khi thấy anh ta ở đây với con sáng nay.”

Kit lắc lắc đầu. “Anh ta chỉ thấy có lỗi với con mà thôi…”

“Giờ thì con đang ngớ ngẩn đấy Kit,” Catherine trách nàng với sự thấm thía của người từng trải. “Con rất xinh đẹp. Hoàn hảo…”

“Cháu của bà mà.” Kit nói xen vào.

Mắt Catherine mở to. “Vậy còn phải chờ đợi gì nữa?”

“Mọi thứ, con còn phải suy nghĩ!”

“Đừng ngớ ngẩn vậy cháu yêu,” Catherine khẽ hất đầu. “Được rồi, bà đồng ý đó dù sao cũng làm cho anh ta choáng vàng chút ít…”

“Choáng váng chút ít!” Kit lặp lại. “Con không biết đâu ạ!”

“Ừm, nhưng bà nghĩ rằng bà…”

“Kit.”

Nàng quay ngoắt về phía có tiếng nói của Marcus, hoàn toàn sửng sốt khi nhìn thấy anh đang dứng ở cửa.

“Tôi nghĩ mình có thể tiếp tục từ chỗ này Catherine,” anh nói với người phụ nữ lớn tuổi hơn, dù sau đó gương mặt anh nghiêm lại khi quay sang Kit. “Anh có nhờ thư ký của bác sĩ báo với anh khi cuộc phẫu thuật kết thúc. Anh rất mừng vì mọi chuyện đều tốt đẹp.”

Kit khó khăn nuốt nước bọt, đầu nàng vẫn còn xoay vòng vì sự thật rằng anh đã trở lại. “Cảm ơn anh,” là lời nói duy nhất mà nàng có thể nghĩ ra lúc này.

“Bà cho phép chúng tôi vài phút được không Catherine?” Marcus nói. “Tôi có vài chuyện cần nói với Kit.”

“Nên cần nhiều hơn vài phút,”  Catherine đáp với giọng chế giễu.

“Có lẽ thế,” anh lạnh lùng chấp nhận. “Kit?” giọng anh dịu đi trông thấy. Có sự dịu dàng trong lời nói của anh để thuyết phục nàng đi cùng anh.

“Bà nói với cha con khi ông ấy về đây nhé?” nàng nói nhanh với Catherine. “Con không đi lâu đâu.”

“Dĩ nhiên rồi,” Catherine đáp. “À, nhân tiện, Marcus…” Bà dừng lại giây lát lúc Kit theo Marcus rời khỏi phòng. “Tôi có một cuộc gặp gỡ với luật sư của anh sáng nay…”

“Là luật sư cũ,” Marcus thêm vào một cách khắc nghiệt.

Catherine nghiêng đầu hòa nhã. “Dường như anh ta nghĩ rằng tôi sẽ cho anh ta một công việc.”

“Tôi chắc là bà đã nhanh chóng đập tan cái ảo tưởng đó,” Marcus nói tiếp.

“Dĩ nhiên,” Catherine lịch thiệp xác nhận. “Tôi chỉ nhận những người mà đã chắc chắn về sự trung thành của họ.”

“Tôi cũng vậy,” Marcus đáp lại với sự khinh thường.

Lewis. Họ đang nói về Lewis. Và nếu Lewis đã tới xin Catherine một công việc sau khi Marcus sa thải anh ta…!

Mọi thứ bất ngờ sáng tỏ. Thật sự Kit muốn đá mình một cái vì không nhận ra điều này trước. Và có lẽ nếu nàng không quá kích động sáng nay thì nàng có thể nhận ra rồi! Chính Lewis đã bán thông tin bí mật cho Catherine!

Và Marcus đã biết tất cả sáng nay và đuổi việc Lewis…

Marcus ở cùng nàng hôm nay vì anh lo lắng cho nàng, anh cảm thấy có lỗi vì đã buộc tội không đúng cho nàng.

“Em nghĩ thế này là đủ xa rồi chứ?” nàng cứng nhắc và vụng về nói với anh khi họ đứng bên ngoài bãi đỗ xe. “Anh cứ nói lời xin lỗi đi rồi em còn vào trong nữa. Em nghĩ anh sẽ xin lỗi lần nữa vì sai lầm anh đã phạm đúng không?”

Marcus khẽ nhắm mắt. “Không phải như em nghĩ đâu Kit…”

“Không phải sao?” Đôi mắt nàng lóe lên giây lát. “Em đã nghĩ là anh quan tâm, thật sự quan tâm, thay vì chỉ cảm thấy ngu xuẩn vì đã phạm sai lầm. Được rồi, em nhận lời xin lỗi của anh và…”

“Kit…!” anh rên rỉ sâu trong cổ mình.

“Em xin lỗi nếu điều đó không đủ ủy mị cho anh… nhưng đó là thứ tốt nhất mà anh sẽ nhận lấy!” Nàng đang run lên vì giận dữ, cảm thấy bản thân mình thật ngu xuẩn khi nuôi dưỡng hy vọng được người đàn ông này quan tâm đến. “Vâng, sự thật Catherine là bà của em. Sự thật cũng là đến tận cuối tuần vừa qua em mới được gặp bà. Nhưng cho dù không trong tình cảnh em đang làm việc cho anh.” Nàng liếc mắt vào anh. “Em cũng sẽ không bao giờ phản bội niềm tin của anh với em. Không bao giờ!”

Nàng thầm nguyền rủa mình vì giọng nói của nàng đã vỡ òa xúc động.

Tay Marcus nắm chặt ở hai bên người. “Sự thật cũng là khi anh đến nhà em chiều thứ Ba anh vẫn không biết Lewis là người làm lộ tin mật; Anh không tìm ra gì cho đến khi anh đe dọa hắn sáng nay,” anh nói với nàng. “Đó là chuyện anh muốn làm hôm thứ Ba khi anh sắp xếp cuộc hẹn với Catherine, anh hy vọng gặp cả hai người bọn họ với nhau và rồi đối mặt với mọi chuyện. Thay vào đó anh lại gặp em…!”

“Anh không biết nên suy nghĩ gì thêm nữa,” Marcus nói tiếp. “Anh muốn tin tưởng em, nhưng tất cả chứng cứ đều chống lại em. Nhưng dù sao đi nữa anh đã trở lại hôm tối thứ Ba, Kit ạ. Anh không thể rời xa em, không chỉ vì Penny nói em đang lo lắng… và không chỉ vì anh,” anh nói thêm một cách quyết đoán khi Kit sắp phản bác. “Kit, anh đã trở lại,” anh mạnh mẽ lặp lại.

 Nàng nhìn anh nghi hoặc, không còn rào chắn nào nữa, mọi cảm xúc của anh, tất cả những gì anh đang cảm nhận đều ánh lên trong đôi mắt của anh.

“Tại sao?” cuối cùng nàng cũng có thể hít thở, chầm chậm bước đến, mong chờ câu trả lời của anh.

“Em biết tại sao mà Kit,” anh nói.

Nàng biết lý do vì sao nàng muốn anh quay trở lại; nàng chỉ không chắc anh cũng…

“Anh yêu em!” anh khẽ nói khi nhìn vẫn nhìn thấy tia nghi ngờ trong mắt nàng. “Anh đã yêu em từ lần đầu tiên nhìn thấy Kit McGuire, cả lúc em muốn hay không muốn anh gặp em. Trước cả khi anh biết em là một thư ký có năng lực, nhưng không có bề ngoài ngụy trang kia…” (Ice: đúng là iu bằng mắt mà, đẹp mới iu _._”)

“Em nói rồi, đó không phải là ngụy trang!” nàng kêu lên, nhưng không còn cơn giận nào nữa, thanh chắn trong nàng đã vỡ vụn.

“Vậy thì không có hàng rào phòng thủ,” anh sửa lại. “Em thật đẹp, hấp dẫn và rất đáng yêu. Anh yêu em, Kit. Anh rời khỏi bệnh viện lúc sớm vì anh nghĩ… anh nhận ra, khi gặp được mẹ và bà Catherine của em, anh đã nghĩ rằng mình nên ra khỏi cuộc đời em, rời khỏi và không trở lại, rằng anh không xứng để em tha thứ. Lời xin lỗi duy nhất của anh bởi vì anh yêu em nên anh đã phản ứng lại mạnh mẽ như thế. Anh biết đó không phải là lời xin lỗi chân thành, nhưng… Dù cho có chuyện gì xảy ra giữa chúng ta trong tương lai đi nữa, em xứng đáng để biết anh yêu em nhiều hơn sinh mệnh chính anh.

“ “Cho dù chó chuyện gì xảy ra giữa chúng ta”…?” nàng lặp lại.

“Nếu em đuổi anh đi, bảo anh tránh xa…” Anh đột nhiên ngừng lại. “Nếu em đuổi anh đi, Kit, anh vẫn sẽ yêu em. Và tiếp tục yêu em. Mãi mãi.” (Ice: thời này chưa phổ biến solgun “Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi” :lol:)

Giống như cha mẹ nàng đã yêu nhau…!

Nàng nhìn anh, cố ý nhìn vào mắt anh khi chiếc lưỡi nhỏ khẽ làm mềm cánh môi nàng. “Và nếu em không bảo anh rời đi thì sao?”

Ánh nhìn của anh giờ đã khóa chặt trên làn môi ướt mịn của nàng. “Vậy thì anh sẽ đề nghị em lấy anh. Và anh khẩn cầu,” anh nói.

Marcus yêu nàng? Muốn cưới nàng?

Mắt nàng bắt đầu nóng rực, tảng băng bao bọc trái tim nàng đang tan chảy nhanh chóng.

“Vậy thì sao?” giọng nàng khản đi.

Ánh mắt anh nhìn sâu thẳm vào mắt nàng. “Kit, anh biết anh không xứng với sự khoan dung của em…”

“Bỏ qua chuyện này đi.” Nàng run rẩy khẽ cười. “Trong tương lai em hứa không giữ bí mật nào với anh, đặc biệt là những chuyện tệ hại,” nàng tuyên bố.

“Nhưng anh nên tin tưởng ở em…”

“Tại sao?” nàng ngắt lời anh. “Thậm chí khi em biết nó tệ hại đến mức nào.”

Nàng nghiêng nghiêng đầu “Em vẫn đang chờ, Marcus,” nàng nhắc anh, cổ vũ bằng tình yêu mà nàng có thể nhìn thấy đang bừng cháy trong mắt anh.

Marcus cầm lấy tay nàng, từng ngón tay của anh siết chặt tay nàng trước khi anh quỳ gối xuống trước mặt nàng.

“Kit, em lấy anh nhé?”

“Đứng lên đi!” nàng vội vã nói với anh, nàng biết trời đã đổ mưa suốt vài giờ qua, và vỉa hè đang rất ẩm ướt bên dưới đầu gối trong chiếc quần cắt may đắt tiền của anh.

“Đến khi nào em còn chưa trả lời anh,” anh cứng đầu trả lời.

Lấy Marcus? Trải qua quãng đời còn lại của nàng với anh, yêu anh, và được anh yêu?

“Lấy anh đi, Kit.” Anh nhìn thấy vẻ căng thẳng của nàng. “Lấy anh và anh xin thề sẽ không bao giờ nghi ngờ từng lời nói của em với anh!”

Nàng cũng có thể nhìn ra thành ý của anh,

“Em yêu anh, Marcus,” nàng bày tỏ.

Đôi mắt anh lóe lên ngập tràn xúc động, tay anh nắm chặt lấy tay nàng. “Vậy hãy nói em sẽ lấy anh đi!”

Nàng cố nén cười. “Nếu anh đứng lên khỏi vỉa hè này em hứa em sẽ lấy anh,” nàng kì kèo.

“Tốt quá.” Anh đứng lên, vòng tay nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, mắt anh sáng bừng tình yêu khi nhìn xuống nàng. “Khi mẹ em khỏe lại chúng ta sẽ nhanh chóng làm đám cưới, được không?”

“Vâng,” nàng đồng ý không do dự trước khi môi anh chiếm lấy môi nàng và nàng chìm đắm trong vòng kỳ diệu của nụ hôn này, biết rằng, cũng giống như mẹ nàng trước kia, khi bà tìm thấy người đàn ông mình yêu và mong muốn sống hết cuộc đời của mình với anh ấy.

Và đó cũng là người yêu nàng và muốn cùng nàng đi đến hết cuộc đời này, bất chấp khởi đầu có nhiều khó khăn của họ.

Yêu thương.

Đó mới chính là điều duy nhất quan trọng.

—————————————The End————————————————

* Nguyên văn: knit tea cosies – Đây chính là những bộ ủ ấm trà bằng len. Cute!

knit tea cosy

 

 

 

 

 

 

Cuối cùng thì cũng xong rồi🙂 Cảm ơn tất cả mọi người đã theo dõi truyện, dù Ice là con lười dịch và tiến độ post truyện rất rất chậm. Cảm ơn comment của Rio, cảm ơn Bienxanhxanh, Vân Pea, Violet, Na – Trứng😉, Nấm, Mèo đen, em Huyền Ishtar, Zon Zon… nhìu quá, k kể hết được😀 tất cả đã giúp Ice duy trì đến bi giờ.

Gởi ngàn nụ hôn đến mỗi người! :-*

 

 

 

Done!!! Finally I’ve done a love story; I mean it’s my translating not writing😉

I wanna express my thanks to Caroline – author – who wrote this such lovely story (although I didn’t have your permission for translating :(); And I really appreciate all my friend’s visting here, reading my things and their comments🙂 I love you all!!!

Icecream

His very personal assistant _ Chap 15

Chương 15

“Lên xe đi.”

Kit nhìn chăm chú vào trong chiếc xe vừa ngừng lại bên vỉa hè ngay cạnh nàng trong lúc nàng đang chờ đón taxi, mắt nàng mở to khiếp đảm khi thấy Marcus đang ngồi sau tay lái của chiếc Jaguar – lẽ ra nàng phải nhận ra chiếc xe sớm hơn!

Và có lẽ nàng sẽ nhận ra nếu như đã không quá bối rối đến mức không thể suy nghĩ cho ra hồn!

“Không, cảm ơn anh.” Nàng thẳng người, cố tình quay người hướng về phía mặt đường để vẫy taxi.

“Kit,” Marcus bước ra khỏi xe, đôi kính đen che đi ánh mắt đang nhìn xuyên qua Kit dưới lòng đường kia. “Anh sẽ chở em đến bệnh viện.”

Nàng giật mình. “Sao anh lại…? Anh nói anh sẽ tìm hiểu…” nàng cam chịu thừa nhận. “Em không nghĩ thế, cảm ơn anh.”

Nàng đã đủ lo lắng lắm rồi. Cha và mẹ nàng đã vào viện từ trưa hôm trước và Kit đã ở đó buổi tối cùng họ. Cha của nàng đã ở lại qua đêm ở bệnh viện để chuẩn bị cho ca phẫu thuật vào cuối buổi sáng nay…

Đôi mắt nàng đã ầng ậc nước. “Anh đi đi, Marcus,” nàng nghẹn lời. “Em thật sự không chịu nổi thêm cuộc tranh cãi nào hôm nay nữa.”

“Không cần phải thế,” anh dịu dàng nói, rồi đi vòng qua bên kia của xe. “Anh hứa thậm chí sẽ không mở miệng nếu như em không cho phép.” Anh mở cửa xe và giúp nàng ngồi vào ghế.

“Ồ, thật sao?” nàng nhìn anh ngờ vực.

“Đúng vậy,” anh nhấn mạnh. “Để anh giúp em.”

Anh kéo sợi dây an toàn ra khi thấy nàng dò dẫm tìm nó, một tay của anh sượt nhẹ ngang ngực nàng khi anh cài dây an toàn lại.

Kit cảm thấy hơi nóng bao phủ lên nàng ngay lập tức (Ice: chị dễ bị kích thích quá nha ;)). Nàng lắc lắc đầu mình, biết rằng Marcus chẳng thể giúp gì ngoài việc nhận ra được sự hưởng ứng của nàng.

“Marcus, em thật sự không có tâm trạng nói chuyện cùng anh hôm nay,” nàng khẩn khoản.

“Anh nói em là không cần phải thế mà.” Anh nhìn nàng cam đoan khi ngồi vào ghế bên cạnh.

“Nhưng còn taxi của em?” nàng rên rĩ.

Marcus rùn vai tỏ vẻ không quan tâm. “Anh ta sẽ kiếm được mối khác.”

“Vâng, nhưng… em đang làm anh không đi làm được,” nàng phản kháng. “Hay là Lewis đang làm giúp anh hôm nay?”

Miệng anh mím lại. “Cứ cho là thế.”

“Nhưng… ôi, không bận tâm nữa.” Nàng có thể thấy sự phản kháng của mình hoàn toàn rơi vào hư không; nếu anh muốn phí buổi sáng của anh với nàng thì cứ mặc kệ anh vậy. “Chở em đến bệnh viện, nếu đó là điều anh muốn làm.”

“Đó là một trong những chuyện anh thật sự muốn làm,” anh nhấn mạnh. “Hầu hết các chuyện khác hẳn nhiên  không ngoài những câu hỏi!” Ý của anh lộ rõ khi ánh mắt anh vẫn nấn ná trên đôi môi nàng.

Kit nhìn anh ngại ngùng. “Em không hiểu ý của anh; anh nghĩ em đã đưa thông tin công việc của anh cho Catherine Grainger!”

“Có sao?” anh bật ngược lại nàng, khởi động máy, sang số và lái xe đi. “Nếu anh làm thế, thì nó dường như không khác biệt nhiều đúng không?”

Khác biệt với cái gì? Kit muốn biết. Về sự thật sao anh lại có mặt ở đây? Hay những chuyện khác…?

“Bữa tối hôm qua với Desmond và Jackie thế nào vậy?” nàng cố ý chuyển chủ đề sang một chuyện khác.

“Ổn cả. Mặc dù đôi lúc cả hai người bọn họ đều thất vọng vì em không ở đó.”

Kit nhìn xuống. “Em xin lỗi.”

“Không sao.” Marcus vươn tay và khẽ siết lấy bàn tay đang nắm chặt của nàng. “Giờ thì anh hiểu lý do em từ chối.”

“Nhưng em cũng sẽ không đi dù nó không… không…”

“Kit, mọi chuyện sẽ ổn thỏa thôi,” anh kiên quyết trấn an nàng. “Cuộc phẫu thuật của mẹ em là sở trường của ông ấy…”

“Sao anh biết? Đừng bận tâm.” Nàng biết rõ con người Marcus, nếu đã muốn biết chuyện gì thì nhất định anh sẽ tìm hiểu cho đến khi biết rõ.

“Đúng vậy,” nàng gật đầu. “Nhưng ông ấy cũng chỉ cho mẹ em 50-50 cơ hội sống còn.” Nước mắt lại đong đầy trong mắt nàng khi nghĩ về người mẹ xinh đẹp của mình và tất cả những gì nàng sẽ chịu đựng trong vài giờ tới.

“Kit, chúng ta sẽ tới đó trong vài phút nữa thôi,” Marcus nhẹ nhàng nói.

Kit vẫn không biết vì sao Marcus ở đây, nhưng một phần nào đó trong nàng rất vui mừng vì anh đã làm thế. Cả nàng và cha đều rất tích cực trước mặt mẹ, nhưng khi ở một mình…! Hai người họ chắc chắn sẽ cần đến sự mạnh mẽ của Marcus.

“Em biết rồi.” Nàng lau đi những giọt nước trên đôi má của mình. “Chỉ là… là…”

“Anh biết, Kit,” anh dịu dàng chen ngang. “Cho dù có chuyện gì xảy ra anh cũng sẽ luôn ở cạnh em, được chứ?”

Nhưng sao anh làm thế? Anh đang làm gì ở đây vậy? Nàng không biết câu trả lời cho tất cả những câu hỏi đó, và nàng cũng đã quá đau buồn để cố sức tìm hiểu những câu trả lời này.

“Bây giờ chúng ta cần phải mạnh mẽ vì mẹ và cha em… được không?” anh nói nhanh khi cho xe vào chỗ đậu trước bệnh viện.

Anh nói đúng, Kit biết anh đã nói đúng, ít ra nàng phải cố gắng trình diễn một vẻ ngoài vui vẻ, tích cực vì cha mẹ nàng.

“Vâng,” nàng đồng ý, từ từ chui ra khỏi xe, hít một hơi thật sâu để chấn chỉnh bản thân khi nhìn đến khu chuyên khoa cá nhân nơi mẹ nàng đang nằm chờ số phận của bà.

Marcus khóa xe và bước lại ôm lấy khủy tay nàng. “Anh sẽ ở ngay đây thôi, Kit.”

Nàng không còn nghi vấn về sự có mặt của anh, chỉ cần anh ở đây. Không còn lo sợ gì nữa – không phải lời buộc tội của anh, nàng không còn làm việc cho anh nữa. Anh ở đây…

“Kit, trước khi chúng ta vào, anh có chuyện…” Marcus lên tiếng nhưng lại ngưng bặt, rồi anh tháo chiếc kính râm ra khỏi mặt mình. “Lúc nãy anh đã không thành thật với em,” anh tự thú.

Nàng nhìn anh hoang mang. “Không?”

“Lewis không đang làm việc thay cho anh – bởi vì từ 9h sáng nay hắn không còn làm việc cho anh nữa.”

Nàng còn hoang mang hơn gấp bội; Chuyện Lewis không còn làm việc cho anh thì có gì thú vị với nàng kia chứ?

“Em không hiểu,” nàng đáp.

“Anh biết,” anh nói. “Bây giờ không phải là lúc chúng ta nói về chuyện này. Nhưng dù sao đi nữa, anh rất xin lỗi vì đã nghi ngờ em. Anh biết thế này vẫn là chưa đủ với những gì anh đã nói và làm với em, nhưng… anh thật sự rất hối hận.”

Hai ngày vừa qua thật là kinh khủng, và nàng đã ngủ rất ít đêm qua, giờ không thể suy nghĩ rõ ràng được, huống gì là hiểu lời xin lỗi của Marcus.

“Đừng lo lắng nữa,” tay Marcus dịu dàng vuốt ve gò má tái nhợt của nàng. “Anh vẫn không biết em đã làm gì ở văn phòng Catherine Grainger hôm thứ Ba, nhưng lát nữa anh sẽ giải thích tường tận với em những gì anh biết nhé?”

Lát nữa. Khi họ đã biết được tình trạng của mẹ nàng.

Kit không nghe thấy tin gì về Catherine Grainger từ hôm gặp mặt. Cô cũng không mong chờ điều đó sau những phản ứng lạnh lùng từ người phụ nữ đó hôm thứ Ba. Nhưng nàng vẫn cảm thấy đau lòng thay cho mẹ mình.

“Được thôi,” nàng lơ đãng trả lời Marcus, giờ chỉ nóng lòng thăm mẹ nàng.

 Nàng nhìn thấy cha ngay từ lúc họ đến gần phòng của mẹ, ông đang đứng ngoài hành lang, vẫn phong độ như thưở nào, rất giống với hình ảnh chín chắn, sung mãn của diễn viên Donald Sutherland (quốc tịch Canada, sống và diễn tại Anh)*.

Trái tim nàng nhức nhối trước vẻ mặt đau khổ của cha mình, đôi vai rộng của ông sụp xuống, dù khuôn mặt ông nhanh chóng ngẩng lên khi nhìn thấy Kit, đôi mắt xanh ánh lên tình yêu chan chứa của một người cha khi ôm chặt nàng vào lòng.

“Mọi chuyện đều ổn,” ông nói khi thấy nàng nhìn ông lo lắng. “Bác sĩ đang ở với mẹ con, rồi chúng ta sẽ được vào thăm.” Ông nhìn Marcus với nụ cười làm yên lòng mọi người, dù vẫn còn câu hỏi trong ánh mắt của ông khi ông quay lại với Kit.

“Marcus Maitland.” Marcus là người lên tiếng giới thiệu mình với người đàn ông lớn tuổi hơn, anh chìa tay mình ra. “Rất hân hạnh được gặp bác, bác McGuire. Dù sao cháu ước có thể gặp bác trong một hoàn cảnh vui vẻ hơn,” anh nói thêm với vẻ tiếc nuối.

“Hân hạnh, anh Maitland,” cha Kit đáp trả cái bắt tay, hẳn nhiên cả hai người đàn ông đều đã quan sát lẫn nhau.

Kit cũng không nói gì được trước biểu hiện khó đoán của hai người họ, nhưng giây phút này cũng không có gì quan trọng nữa. “Mẹ sao rồi ạ?” nàng sốt ruột.

Cha nàng khẽ nhăn mặt. “Mệt. Sợ hãi. Hầu hết là lo lắng cho hai cha con mình nếu… nếu…”

“Mẹ sẽ khỏe thôi,” nàng mạnh mẽ nói với ông, cùng lúc nàng cảm thấy tay mình được siết chặt lại. Marcus đang nắm lấy tay như trấn an nàng, và nàng phải nháy nháy mắt để thu lại những giọt nước chực chờ trên vành mi khi quay lại nhìn anh.

Và sau đó nàng lại chớp mắt thêm lần nữa – không chỉ để ngăn nước mắt mà còn để chắc mắt nàng không đang đánh lừa nàng trước một hình dáng, một cử động đang hút lấy sự chú ý của nàng.

Đang đi dọc trên hành lang trước mắt họ, khuôn mặt bà ta bình tĩnh đến mức lạnh lùng, là Catherine Grainger!

Cao. Bộ vest màu đen thanh lịch được cắt may rất khéo cùng áo khoác dài màu trắng. Biểu tình đầy kiêu kỳ. Đôi mắt xám thờ ơ, lạnh lẽo như băng.

Nhưng bà ta đang ở đây…!

“Chuyện này…?” Cha Kit thở dốc vì ngạc nhiên, ông bị tác động mạnh khi nhận ra người phụ nữ đang đi về hướng bọn họ. “Bà ấy làm gì ở đây kia chứ?” ông nói. “Làm sao…?”

“Là lỗi của con, cha ạ,” Kit vội vã trả lời ông, đôi vai nàng căng lên vì hành động vô ích mà nàng đã làm. “Con đến gặp bà ấy hôm thứ Ba để kể cho bà nghe về tình hình của mẹ.” Thậm chí nàng còn không nhìn đến Marcus khi cảm nhận được cái siết đau nhói của anh ở tay nàng như tín hiệu để nàng biết những lời nói của mình đã thấm vào anh; tất cả quan tâm của nàng giờ chỉ đặt trên người cha khi ông vẫn còn đang nhìn chằm chằm hoài nghi vào mẹ vợ của mình.

Người phụ nữ lớn tuổi dừng lại cách họ vài bước, gương mặt thận trọng. “Tom,” bà kiệm lời.

“Catherine,” ông đáp lại một cách ý tứ.

“Nó thế nào rồi?” Catherine Grainger hỏi nhanh, giọng nói đầy nghiêm túc, dường như quyết định phớt lờ sự thật là Kit và Marcus cũng đang có mặt ở đó.

“Sẵn sàng chấp nhận, nhưng rất quyết tâm,” cha Kit trả lời vắn tắt.

Catherine gật đầu, như thể bà trông đợi chút gì khác từ con gái của bà. “Tôi có thể gặp nó không?”

“Chuyện đó tùy thuộc,” giọng cha Kit chậm dần. “vào những gì bà tính nói với cô ấy khi gặp nhau,” ông tiếp lời khi Catherine nhướng đôi mày cong ngạo mạn dò hỏi.

Kit có thể nhìn thấy chút tự tin ngạo mạn đang rời bỏ khuôn mặt đẹp đẽ khi bà ngoại nàng ngập ngừng, như thể bà nhận ra có quá nhiều thứ phụ thuộc vào lời nói tiếp theo của mình.

“Thành thật mà nói, Tom…” cuối cùng Catherine cũng lên tiếng. “… tôi không biết! Ngoại trừ… Tôi phải nói vài điều.”

Vẻ mặt của ông dịu đi chút ít. “Chắc chắn đó sẽ là một khởi đầu!”

Kit thoáng liếc qua Marcus khi anh đang quan sát Catherine. Rồi anh nhìn Kit.

Dù sao đi nữa nàng cũng không có thời gian để nhìn nhận ánh nhìn nghi hoặc của anh khi vị bác sĩ phẫu thuật bước ra khỏi phòng mẹ nàng, tất cả bọn họ đều nhìn ông ta tràn đầy lo lắng.

“Các bạn có thể vào thăm trong ít phút,” vị bác sĩ trung niên cao lớn nói với họ. “Dù sao chúng tôi đã tiến hành đợt tiền trị cho bà McGuire nên có thể bà ấy sẽ có chút ít buồn ngủ.”

Kit cảm thấy bàn tay đang giữ lấy tay mình như gia tăng thêm lực. Khẽ quay nhìn Marcus, nàng thấy ánh mắt anh đang dán chặt vào người phụ nữ mà anh có thể nhìn thấy bên trong phòng bệnh.

Mẹ của Kit.

Giờ Kit cũng có thể thấy được những gì Marcus đang thấy. Đó chính là Heather – mắc xích còn thiếu giữa Catherine  và Kit, mái tóc đỏ rối tung lốm đốm sợi bạc, khuôn mặt của bà không hề cao ngạo như Catherine, nhưng cũng không trẻ trung thanh tú như Kit.

Marcus quay lại nhìn Kit.

Nàng cười gượng gạo, biết rằng mình sẽ không phải giải thích với anh về mối liên hệ của nàng và Catherine Grainger, hiện tại chính là hình ảnh hoàn hảo nhất để ai cũng có thể nhận ra mối liên quan của ba người phụ nữ với nhau là như thế nào.

Nhưng quan trọng chính là Catherine đang ở đây!

Sau sự lạnh lùng của bà sáng thứ Ba, lời tuyên bố không quan tâm gì đến con gái mà bà đã từ bỏ cách đây 28 năm, thì bà ta đã ở đây!

Như lời cha của Kit đã nói: đó là một khởi đầu…

————————————–Hết chương 15———————————

P/s: còn 1 chương nữa là hoàn a😀 mà nó dài hơn quỷ😥

 

Đây chính là vẻ đẹp lão của Mr. Tom McGuire – cha của Kit😀

His very personal assistant _ Chap 14

Chương 14

 

(Phần sau của chương 13 đã được update mấy ngày trước, pakon chưa đọc thì quay lại chương 13 nha🙂 )

 

 

“Anh ta vừa đến đây và đuổi việc em?” Penny nhìn nàng với vẻ mặt không-thể-tin-được.

Kit bất đắc dĩ phải kể cho cô bạn cùng phòng nghe những gì đã xảy ra khi Marcus đến cách đây vài giờ; sau cùng nàng vẫn còn chút kiêu hãnh. Dù cho lòng kiêu hãnh đó hoàn toàn rời bỏ nàng bất cứ khi nào Marcus xuất hiện.

Nhưng Kit phải cho Penny ít lời giải thích về gương mặt của nàng khi cô về đến nhà, không thể che giấu đôi mắt đỏ sưng húp hay đôi gò má tái nhợt như kẻ chết rồi của nàng.

“Anh ấy có bằng chứng, Penny…”

“Chỉ bởi vì anh ta nhìn thấy em rời khỏi từ Grainger International?” lửa giận bốc lên ngùn ngụt từ cô bạn của nàng. “Anh ta không thể làm thế! Chị chắc với em là có luật nói anh ta không được đuổi việc em mà không báo trước…”

“Nhưng anh ta làm thế. Và đã làm thế,” giọng Kit cứ đều đặn, bàn tay nàng bối rối gấp nếp chiếc áo sơ mi của mình. “Penny, thật sự không sao cả,” nàng mệt mỏi cầu xin khi thấy bạn mình nhìn vẫn còn tức giận. “Dù sao em cũng không thể tiếp tục làm việc ở văn phòng cùng anh ấy nữa, khi anh ấy đã tin em là người phản bội.”

“Nhưng sao em không kể sự thật cho hắn nghe?” Penny nản lòng nhìn nàng. “Chắc chắn anh ta sẽ tin em…”

“Nếu em nói với chị rằng em không phải là kẻ làm rò rỉ thông tin mật kia, mà em chỉ đến thăm Catherine Grainger bởi vì bà ta là bà ngoại của em, chị sẽ tin chứ?” Kit lập luận; nàng không giữ bất cứ bí mật nào với Penny, hai người đã là bạn rất nhiều năm rồi.

“Ừm, dĩ nhiên, chị…”  Penny ngưng bặt, thoáng cau mày bối rối. “Có thể có… Nhưng ngược lại, có thể không,” cô chầm chậm thừa nhận.

“Chị thấy rồi đó,” Kit buồn bã nói.

“Có vẻ có một chút rắc rối,” Penny nhăn mặt đầy đau khổ.

“Một chút!” Kit lặp lại đầy cay đắng.

“Không phải em đã đủ chán nản rồi sao, tiếp tục với cuộc sống hiện tại, với căn bệnh của mẹ em không phải sao?” Penny hỏi với tất cả sự quan tâm thật lòng.

“Em nói lại lần nữa, Marcus không biết gì về chuyện đó,” Kit nói.

“Đó không phải là lý do!” bạn nàng kêu lên. “Và để suy nghĩ tôi thật sự đã thích người đàn ông này!”

“Em đã thế.” Kit thở dài. “Nhưng nó không…” Nàng ngắt quãng vì nghe tiếng chuông điện thoại reo, khẽ mỉm cười dịu dàng với Penny khi bạn nàng quay người trả lời cuộc gọi. Chỉ còn nàng xoay lại nhìn vô định ra ngoài cửa sổ, vẫn đang cố gắng chấp nhận sự thật là Marcus đã hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của nàng.

Nhưng chắc chắn vào một lúc nào đó anh phải nhận ra nàng đã nói với anh sự thật? Chắc chắn công việc làm ăn lần tới của anh sẽ bị phá hoại…? Nhưng cũng có lẽ tên tội phạm thực sự kia đủ thông minh để dừng lại trước khi sự việc bị phát hiện? Đó chính là những điều nàng sẽ làm. Nếu nàng thật sự là kẻ phản bội kia…

————————————————————–

                      ————————————————————-

“Anh muốn gì?” Penny hoạnh hoẹ, nhướng đôi mày chải chuốt nhìn về Kit.

Kit ngay lập tức căng thẳng, vừa khiếp sợ… vừa hy vọng!… rằng người gọi đến có thể là Marcus. Nhưng lỡ như anh đã nhận ra anh phạm sai lầm thì sao? Lỡ…

“À, cô ấy không muốn nói chuyện với anh!” Penny nói với người gọi. “Anh vẫn chưa gây ra đủ chuyện tệ hại hay sao?” cô nói tiếp đầy tức giận.

“Kit đã quá đủ chuyện để lo lắng rồi, không cần nghe lời xin lỗi giả dối của anh đâu… Sao tôi phải nói với anh nhỉ?” Penny la lớn. “Ồ, tha cho tôi đi! Anh chắc chắn là thằng đàn ông ngạo mạn nhất mà tôi từng gặp trong cuộc đời mình! Anh không cho là thế…! Nghe nè, kẻ phá hoại,” Penny tiếp tục với cơn thịnh nộ. “Tôi làm gì là việc của tôi, rõ chưa?”

Kit vội vã chạy đến khi nàng nhận ra đó là Marcus, nhưng đầu dây bên kia đã làm Penny đông cứng.

“Tôi rất vui vì chúng ta hiểu nhau,” Penny nóng nảy tiếp lời. “Tôi xin thề, Kit thành thật đến mức cô ấy đã quay lại siêu thị vì phát hiện ra mình đã quên trả tiền cho tờ báo đã đọc! Anh nói đúng… thật mất thời gian… chủ yếu là của tôi!” Penny nổi doá. “Và tôi đã nghĩ rằng mình rất mến anh kia đấy! An ủi duy nhất là anh sẽ thấy anh hoàn toàn là một tên ngốc khi nhận ra Kit đã không gây ra chuyện này!”

Kit vô cùng biết ơn cô bạn vô địch của nàng, nhưng rõ ràng từ phản ứng của Penny với lời đối đáp của Marcus đã khiến nàng không hiểu gì

“Tôi đã nói với anh là không,” Penny mạnh mẽ tuyên bố. “Cô ấy đủ tuyệt vọng rồi, không cần anh bắt đầu lại lần nữa. Ồ, xéo đi,” cô nàng la lớn, trước khi ném ống nghe điện thoại về giá. “Thằng khốn ngạo mạn!” cô lầm bầm, gương mặt đanh lại vì giận dữ khi quay mặt lại với Kit.

Kit nở một nụ cười. “Em chân thành hy vọng đó không phải là cuộc gọi của chủ nhà chúng ta để đưa ra giá thuê nhà thấp hơn!”

Penny nhăn mặt, có vẻ đã rũ bỏ được ít căng thẳng trong người. “Thật khôi hài!” Cô rầu rĩ. “Em có thể tin được cái loại đàn ông ngạo mạn đó sao?”

“Vâng,” Kit thẳng thừng đáp. “Nhưng chị chưa hỏi vì sao anh ta gọi đến?”

Penny nhăn mặt. “Hắn nói hắn muốn nói chuyện với em.”

Kit nhíu mày. “Chuyện gì?” Rõ ràng từ những gì nàng có thể nghe được thì Marcus vẫn không thay đổi suy nghĩ của anh về lỗi lầm của nàng.

Bạn của nàng ngại ngần. “Hắn không nói. Ừm… thật ra thì… chị không để anh ta có cơ hội nói.” Cô đặt bàn tay lên miệng mình với vẻ ngượng ngập. “Chị nghĩ là mình đã nói với anh ta, phải không…?”

Nụ cười thoáng trên môi Kit. “Em nghĩ chị đã làm thế.”

Penny đau khổ. “Chị xin lỗi… em có muốn nói chuyện với anh ta không? Chỉ là chị không chịu được cái cảnh anh ta làm em đau lòng. Em đã quá lo lắng cho mẹ nên không cần dây dưa thêm nữa.”

 “Không, em không muốn nói chuyện với anh ta,” Kit nói. “Hẳn anh ta chỉ muốn lăng mạ em thêm mà thôi.”

“Đúng thế,” Penny đồng tình. “Em có tin hắn chỉ gọi đến đây sau những gì hắn gây ra cho em chiều nay?”

Và thậm chí Penny hoàn toàn không biết việc Marcus đã làm với nàng chiều nay …!

Mặt Kit ửng hồng khi nghĩ đến khoảnh khắc trong vòng tay anh, sự hưởng ứng của Marcus với nàng, có vẻ đang chống lại bản năng của anh, như thể anh đã xem thường tính yếu đuối của mình.

Hẳn là thế.

Nàng quyết tâm. “Hãy quên hết tất cả về Marcus Maitland và làm gì đó cho bữa tối thôi nào!”

Tối nay Roger đi tập thể hình nên Penny sẽ không gặp anh ấy đến tận khuya.

Để công bằng với Penny, nàng đã vui vẻ tham gia vào việc chuẩn bị bữa tối, mặc dù khi thực sự bắt đầu ăn mì ống sốt Bolognese (mì ý sốt bò đó ạ), cả hai đều không cảm thấy ngon miệng mấy, không hăng hái gắp thức ăn, hay thưởng thức rượu vang đỏ hợp khẩu vị của mình.

Thật sự Kit cảm thấy như được giải vây cho cả hai người khi tiếng chuông cửa vang lên báo hiệu Roger đến vài giờ sau đó.

“Em có muốn tụi chị ở cùng em tối nay không…?” Penny ngập ngừng giây lát trong lúc bước ra mở cửa. Cặp đôi vừa đính hôn này đang dự tính đi xem xuất khuya một bộ film vừa phát hành. “Chị thật sự không muốn để em một mình.”

Kit mỉm cười biết ơn nhưng nàng lắc lắc đầu. “Em muốn ở một mình trong chốc lát.”

Chỉ để cố đối diện với sự thật là nàng sẽ không bao giờ được nhìn thấy người đàn ông nàng yêu một lần nữa. Marcus…

“Em chắc chứ…?” nhìn Penny có vẻ không bị thuyết phục cho lắm.

“Chắc chắn,” Kit trấn an cô, rồi đứng lên dọn dẹp những đĩa thức ăn trên bàn.

Những chiếc đĩa gần như rơi khỏi tay nàng khi nàng thấy mình đang đối diện với Marcus, anh đang đứng ngay bậc cửa.

“Anh muốn gì nữa?” nàng buột miệng, quá choáng váng để có thể nói những lời dễ nghe hơn.

Miệng anh mím lại không có vẻ gì là đùa cợt. “Anh có chút mệt mỏi khi mọi người cứ hỏi anh câu này tối nay!”

Anh liếc về Penny đang đứng ngay trong phòng khách một cái nhìn châm chọc.

“Vậy thì có lẽ anh không nên tiếp tục xông vào mà không báo trước thế này,” Penny gay gắt đốp lại. “Chị xin lỗi, Kit, nhưng anh ta cứ bước vào.”

Cô bạn cùng nhà của nàng nhăn nhó với vẻ hối lỗi trước khi liếc nhìn Marcus lần nữa.

Kit đặt những cái đĩa xuống mặt bàn một cách cẩn thận… trước lúc nàng có thể làm rơi chúng vì đôi tay run rẩy của mình!

Gọi điện đến cho nàng là một lẽ, nhưng đến đường đột trên bậc cửa nhà nàng như vậy thì… thì thật giống như Penny vừa nói ngắn ngọn khi nãy! – hoàn toàn không mong đợi.

Marcus nhìn nàng dưới vành mũ. “Anh nói chuyện với em được không Kit? Một mình,” anh thêm vào.

“Anh thật có thần kinh không…”

“Ổn mà Penny,” Kit cắt ngang lời của bạn mình đầy quả quyết, mặc dù đôi tay nàng đang nắm chặt lấy hai bên người. “Em biết chị phải đi ra ngoài, và chắc chắn ông Maitland sẽ không ở lại lâu đâu.”

“Nếu em chắc…?” nhìn Penny rõ ràng là còn lâu mới bị thuyết phục rằng để Kit ở lại một mình với Marcus là điều nên làm.

Nhưng Kit hiểu rõ bạn nàng không có việc gì phải lo lắng; nhìn vào khuôn mặt của Marcus, biểu tình của anh và ánh mắt thản nhiên, và nàng biết rằng dù anh ta đến đây để nói chuyện gì đi nữa thì cũng không phải nói lời xin lỗi nàng, hay lời buộc tội sai lầm của anh, thậm chí là đến để làm tình với nàng.

“Em chắc chắn mà.” Nàng mỉm cười động viên Penny.

Penny mỉm cười lại với nàng trước khi nhìn chăm chăm vào Marcus. “Đừng có gây thêm nỗi đau nào cho cô ấy nữa,” cô cảnh cáo.

“Tôi sẽ cố gắng,” anh đáp. “Bất cứ giá nào,” anh bước vào khi Penny chuẩn bị rời đi, “Tôi cũng khá giống cô.”

Penny nhìn anh như muốn giết người trước khi rời khỏi phòng và đóng cửa lại nhẹ nhàng.

Để lại một sự căng thẳng đến đau đớn giữa Marcus và Kit. Ít ra… cũng là đau đớn đối với nàng. Nàng không biết Marcus có cảm thấy chút lung túng nào hay không.

Nhưng càng yên lặng thì cảm giác căng thẳng càng nặng nề hơn với Kit, nhiều đến mức nàng không thể chịu đựng lâu hơn được nữa.

“Thế nào?” nàng thốt ra.

“Thế nào cái gì?” Marcus đáp.

Kit giơ tay lên vẻ thất vọng. “Anh là người đã gọi điện thoại cho em,” nàng nhắc anh. “Anh cũng là người đến căn hộ của em.”

Căn hộ mà anh đã lui tới cách đây 3 tiếng đồng hồ. Mặc dù dường như không còn ký ức nào về nó trong đôi mắt thâm trầm của anh.

“Đúng thế,” anh gật đầu. “Lúc nãy khi nói chuyện với Penny, cô ấy… ừm, cô ấy đã làm cho anh có ấn tượng rằng có chuyện gì đó đang xảy ra với em ngoài… cuộc cãi vã của chúng ta, trưa nay…?”

“Anh không biết đâu!” nàng chế nhạo vẻ ngạo mạn của anh. “Hơn nữa, đó không phải là cãi vã; anh đã đuổi việc em!”

Môi anh mím lại. “Anh chấp nhận đơn xin thôi việc của anh, hiệu lực ngay…”

“Đó là một sai lầm!” nàng phẫn nộ.

“Em dọn bàn làm việc của mình và để lại chìa khoá…”

“Chỉ vì anh đã hành động một cách rõ ràng rằng anh sẽ buộc em phải làm theo con đường đó bất cứ giá nào!”

“Sao cũng được. Kết quả cũng đều như thế.”

Kit chợt nhận ra trông anh đẹp biết bao trong chiếc quần dài màu đen bình thường và áo sơ mi mở tung những chiếc nút gần cổ.

“Kết quả có lẽ là thế,” nàng nói, kéo bản thân về với hiện thực. “Nhưng có sự khác biệt rất lớn giữa việc em từ nhiệm và việc anh đuổi em!”

Marcus nhướng mày khiêu khích. “Lo lắng vì có thể anh sẽ không cho em một lời giới thiệu tốt đẹp?”

Ánh mắt nàng loé lên vì tức giận. “Không hề,” nàng đáp lại. “Giờ thì anh trình bày lý do vì sao đến đây rồi đi chứ?”

“Chuyện gì đang xảy ra vậy Kit?”

Nàng bắt đầu lúng túng. “Chuyện đang xảy ra…?” nàng trì hoãn.

“Penny nói em đang lo lắng…”

“Đúng vậy, dĩ nhiên là em lo lắng… em vừa mất việc kia mà!” Kit nhắc nhở anh.

“Không phải như thế.” anh chậm rãi nói.

“Sao lại không?” nàng tự vệ. “Anh có nhiều tiền để ăn ở không mà không cần bận tâm đến một công việc nào đó, nhưng một số người như chúng tôi cần trả tiền thuê nhà và đôi khi cần ăn nữa chứ.”

Anh bất động nhìn nàng một lúc lâu, rồi từ từ lắc lắc đầu. “Cũng không phải như thế,” anh lặp lại một cách quả quyết. “Chuyện gì đã xảy ra trong cuối tuần vừa rồi vậy Kit?” anh ranh mãnh hỏi dồn. “Và đừng nói với anh không có gì… bởi vì anh sẽ không tin em.”

“Chuyện gì?”

Miệng anh càng mím chặt, mắt càng tối hơn nữa. “Anh biết em đang cố chọc anh để anh rời khỏi đây, Kit, nhưng không có tác dụng đâu,” anh điềm tĩnh. “Anh muốn biết nguyên do ẩn sau lời nói của Penny lúc nãy… nhân tiện, cô ấy là một chiến sĩ tiêu biểu,” anh mỉa mai, “và anh sẽ không đi khỏi đây cho đến khi anh biết chuyện gì đang xảy ra!”

Như để thêm trọng lượng vào lời nói của mình, anh ngồi xuống một trong những chiếc ghế bành.

Kit im lặng quan sát anh trong vài giây rồi nàng đành đầu hàng. “Mẹ em không khoẻ cho lắm, chỉ có thế thôi,” nàng hé lộ.

Thế thôi? Là tất cả mọi chuyện? Nếu có chuyện gì đó xảy ra với mẹ nàng… nếu bà không qua khỏi cuộc phẫu thuật vào thứ Năm…

Nhưng nàng không được nghĩ như thế, Kit tự trách mình ngay lập tức. Nàng nên nghĩ tích cực cho cả mẹ và cha của nàng.

 “Như thế nào?” Marcus lại xem xét nàng một cách chăm chú.

“Là không được khoẻ,” nàng lặp lại. “Đó không phải là chuyện của anh kia mà?”

“Anh quan tâm em, Kit…”

“Ồ, em xin anh!” nàng chế giễu.

“Nhưng anh rất lo lắng cho em, mẹ kiếp!” Anh bật dậy, bất ngờ chồm về phía nàng. “Anh không muốn,” anh thừa nhận, “nhưng không thể thay đổi sự thật đó!”

Kit nhìn lên, chỉ thấy cơn giận dữ không thể nguôi được trên gương mặt anh, đôi mắt anh lạnh đi vì sự thú nhận này.

“Đừng để nó quấy rầy anh, Marcus,” Kit châm chọc. “Như kiểu cảm cúm vào mùa hè, chỉ khó chịu vài ngày rồi nhanh chóng qua đi!”

“Rất khôi hài,” giọng anh the thé lạnh lùng. “Vậy em sẽ không kể cho tôi?”

“Em vừa kể.” Nàng thở dài tỏ vẻ mệt mỏi. “Mẹ em không được khoẻ, hiển nhiên em phải lo lắng cho bà chứ. Hết chuyện rồi.”

“Dù sao anh cũng không nghĩ rằng chỉ có thế,” anh nói từng từ.

Kit cố làm ra vẻ hờ hững. “Nghĩ gì anh thích… những già anh thường làm! Bây giờ, nếu anh không phiền…” Nàng nhìn thẳng về phía cửa ra vào.

Marcus vẫn không cử động. “Lý do anh gọi điện cho em là anh nhận được một cuộc gọi từ Desmond Hayes, mời chúng ta cùng ăn tối với anh ấy và vợ vào tối mai.”

Khuôn mặt nàng tươi tỉnh hơn. “Vậy hai người họ đã quay lại với nhau?”

“Hình như thế,” Marcus dè dặt.

“Thật vui! Mừng cho Desmond,” nàng mừng rỡ kêu lên.

“Đúng vậy,” Marcus gật gù. “Thế thì?”

Thế thì, chuyện gì? Anh không thể thật sự trông đợi nàng bình tĩnh đi ăn tối cùng anh khi sự việc còn ngổn ngang giữa anh và nàng?

“Em e là không thể,” nàng nhẹ nhàng nói.

“Anh đã nói với Desmond như thế khi anh ta ngỏ lời mời, nhưng hắn vẫn nài nỉ bắt anh phải mời em bằng mọi giá,” Marcus thoải mái nói.

Tay Kit càng siết chặt trước nỗi đau mà anh cố tình gây ra bằng cách để nàng biết anh cũng không còn hứng thú đi cùng nàng thêm giờ phút nào nữa.

“Vậy nên giờ anh đến hỏi em,” nàng thẳng thừng.

“Đúng,” anh cộc lốc đáp.

“Không còn gì khác?”

“Không,” anh trả lời sau một thoáng im lặng, rồi đứng lên. “Không còn gì nữa, anh sẽ chuyển lời chúc tốt đẹp của em đến Desmond và Jackie tối ngày mai, được chứ?”

“Cứ làm thế,” nàng đồng ý.

“Tốt,” giọng anh khàn khàn. “Thế thì anh chúc em ngủ ngon.”

“Vâng,” Kit ngơ ngẩn gật đầu.

“Kit…”

“Xin anh đi đi được không?” nàng thét lên vào mặt anh, sự tự chủ của nàng đang ở ranh giới nguy hiểm để vỡ tan thành từng mảnh.

Anh hít sâu một hơi. “Có chuyện gì đó em không kể với anh…”

“Không có gì cần nói với anh cả!” nàng vội vã xua tay. “Anh cũng không còn là sếp của em nữa!”

“Đúng vậy,” anh nặng nề chấp nhận.

Như thể chuyện này làm anh phiền lòng. Nhưng Kit chắc chắn nó không phải như thế. Và dù sao họ cũng không thể tiếp tục làm việc với nhau sau những hành động thân mật lúc chiều.

“Được rồi, Kit, anh đi đây,” anh chấp nhận khi thấy nàng tiếp tục nhìn anh đầy thách thức. “Nhưng anh sẽ tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra.”

Nàng cười lớn. “Em thật không biết như thế nào hay tại sao chuyện này lại làm anh hứng thú,” nàng nói khi thấy anh vẫn mải miết nhìn nàng.

“Có lẽ em sẽ bị bất ngờ.”

“Em e là thế,” nàng nói. “Bây giờ nếu không còn chuyện gì nữa…?” Nàng khoanh tay lại, dũng cảm nhìn thẳng vào anh. Dù hành động này có hao tốn của nàng bao nhiêu sức lực!

Và nó thật sự lấy đi rất nhiều cố gắng của nàng, sự có mặt của anh ở đây đang khiến cho sự tự chủ của nàng bị đe dọa lần nữa.

“Tạm thời thôi,” anh chấp nhận. “Nhưng anh có cảm giác rằng anh sẽ trở lại.”

Nàng hếch cằm lên trong tư thế phòng thủ. “Và em có cảm giác rằng em sẽ rất bận rộn nếu anh làm thế!”

Anh nở nụ cười nhưng không có vẻ gì là đùa cợt. “Vậy thì anh sẽ chờ cho đến khi em hết bận rộn, được không?”

Anh quay người và rời khỏi căn hộ.

 

—————————————-Hết chương 14—————————————-

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 30 other followers